Trang

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

THẾ ĐÉO NÀO LÀ YÊU NƯỚC

Nhân diệp mấy chí sĩ Bờ Hồ gào thét đòi quyền được yêu nước, tôi viết ra vài dòng cho đỡ ngứa đít.

An nam ta, hình như sau 1954, tiệt mẹ hết trí thức rồi. Đám còn lại tự nhận làm trí thức nhưng đéo hiểu đã làm được tích sự gì cho đời chưa? Nhìn sang các nước, trí thức chúng nó nào là phát minh nọ, sáng chế kia, sản xuất ra những là ô tô, máy bay, vũ trụ, tên lửa... đủ cả. Đến thằng Bắc Hàn đói ăn gần chết mẹ hết, trí thức nghèo mạt rệp ra, ấy thế mà cũng chế tạo ra cả bom hạt nhân. Thế mới tài.

Còn An nam ta thì sao? Ha ha. 9000 giáo sư tiến sĩ chứ có kém đéo thằng nào. Thế mà đéo có nổi 1 cái bằng sáng chế, còn kém cả thằng Bru nây với 500 nghìn dân. Chúng trông thế mà cũng có 1 bằng sáng chế đấy. Thế nên đéo có gì lạ khi con công nông phò phò thôi, trí thức An nam làm còn đéo ra hồn, lấy đâu ra mà đòi chế tạo máy bay, ô tô.

Đây là con công nông của trí thức An nam chế tạo

Hoặc như mấy cái máy nông nghiệp, trí thức ta có làm được đéo đâu, lại để ông nông dân ông í làm ra. Đây này:
http://www.baomoi.com/Nong-dan-tache-tao-may-nong-nghiep-ban-cho-tay/45/6456802.epi


Vậy vì sao trí thức ta đéo làm nên trò trống gì? Vì nghèo đéo có tiền ư? Cũng đúng nhưng đéo hẳn thế. Bần nông thì có đéo tiền đâu, thế mà vẫn làm được khối thứ đấy thây. Câu trả lời là trí thức An nam quá ngu, haha, đó là câu trả lời thỏa đáng nhất. Không những ngu, chúng còn lười nhác và luôn tỏ ra mình nguy hiểm.

Này nhé, sáng chúng đến cơ quan, ngồi bú trà thuốc vặt hết mẹ nó buổi sáng. Xong họp hành, chê bai nhau hết mẹ chiều. Trong khoảng thời gian từ sáng đến tối, chỉ duy nhất cái ấm sắc thuốc bắc của chúng là lúc nào cũng hoạt động hết công suất. Cuối giờ chiều, chúng lại cắp ô, xách bình thuốc bắc về. Thế là hết mẹ ngày. Làm được cái đéo gì.

Đến chủ nhật được nghỉ, chúng lại hô hào cắp đít đi biểu tình. Ha ha, cái này mới vui. Biểu tình thì kệ mẹ chúng, quan tâm đéo gì. Vấn đề là chúng đi đi lông nhông ngoài đường, đéo coi luật giao thông ra cái gì cả. Tôi gặp nhiều lần, gớm tắc cả đường với các anh ấy. Có chưởi thì bọn chugns nhao nhao lên là bọn chúng yêu nước nên có quyền. Thằng nào đéo đi biểu tình đéo phải yêu nước.

Ôi, ĐM. Tôi cũng lậy các anh. Các anh đéo làm gì được cho đời thì cũng ngậm mõm lại cho tôi nhờ. Sủa lên thối bỏ mẹ. Các anh căn cứ vào đéo đâu mà lấy biểu tình làm thước đo yêu nước? Đối với tôi, máu của lính đổ trên chiến trường, mồ hôi của nông dân đổ xuống đồng nó mới là thước đo của yêu nước, còn biểu tình ư? Nó đéo giải quyết được gì. Có hay không có các anh, Tàu khựa nó vẫn hổ báo, các anh nhớ nhé. ĐM, chả nhẽ tôi lại kiến nghị An nam ta ban thưởng cho các anh huy chương biểu tình hạng nhất, nhì, ba để tôn vinh lòng yêu nước và công lao của các anh?

Đấy vừa rồi có ông lính trẻ vừa chết ở Trường Sa đấy, có đi biểu tình như các anh đéo đâu. Không nhẽ theo các anh, ông lính đấy cũng không đáng là liệt sỹ à?

Đấy nói thế thôi. Lòng yêu nước của các anh, tôi thấy còn đéo bằng lòng lợn. Lòng lợn còn uống diệu được. Ha ha.

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

HOA NHÀI CỨT TRÂU

Chả hiểu sao tôi rất nhạy cảm với những vụ đánh, chửi nhau. Sống ở Hà Nội, và đi trên phố Hà Nội, thấy bất luận những dấu hiệu nào (dù là nhỏ nhất) của một vụ đánh, chửi thì tôi cũng phải ngoái đầu lại, hoặc ít nhất cũng phải thực hiện một cái liếc mắt.


Anh bạn người Nam ra Bắc mỗi lần đi chơi với tôi và nhìn thấy cái liếc mắt tò mò của tôi lại nói nửa đùa nửa thật: “Mày chẳng Hà Nội tí nào”. Xin lỗi nhé, cho tôi hỏi ngược lại, vậy thế nào mới là người Hà Nội? 


1/ Dễ ợt. Dễ như chưa từng dễ. Dễ tới mức một đứa trẻ cũng trả lời được, bởi ở đây, trên mảnh đất này, từ già, trẻ, lớn, bé, trai, gái, Gay, Les…., tất tần tật đều thuộc câu: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Và như thế, suốt bao năm nay, trải qua mọi bể dâu cuộc đời người ta cứ mặc định mà thực chất là tự lừa dối mình rằng: Tính cách của người Hà Nội là sự thanh lịch.

Đọc tới chỗ này, những người yêu Hà Nội một cách bảo thủ, cực đoan có lẽ sẽ điên tôi lắm. Và nếu có một điều ước, chắc mấy vị sẽ ước được đứng trước mặt tôi để tát cho cái thằng tôi hỗn láo này một cái nảy đom đóm mắt. Nếu các vị tát, tôi xin chân thành…ăn tát, vì điều tôi nói ra có thể đụng chạm tới lòng tự hào tự tôn bấy lâu của các vị. Mà ở đời, bất kể kẻ ngu dốt nào dám đụng chạm tới những giá trị thuộc về sự tự hào, tự tôn của người khác đều xứng đáng…ăn tát cả.


Nhưng trước hoặc sau khi tát xin các vị hãy bình tĩnh nghe tôi giải thích. (Nói thế chứ tôi tin, với “tính cách Hà Nội” bây giờ, nhiều người chẳng thèm nghe đâu. Cứ hễ thấy ai trái ý mình một tí là những người ta lại mặt đỏ tía tai, chửi được thì chửi, tát được thì tát, và chửi rồi, tát rồi thì sẽ tuyệt giao cho tới lúc về bên kia thế giới).


2/ Rất nhiều lần tôi tự hỏi mình: Nếu bảo tính cách người Hà Nội là sự thanh lịch thì cái sự thanh lịch ấy bắt nguồn từ khi nào thế? Khi Hà Nội còn là kinh đô của những triều đình phong kiến chăng? Chắc chắn là không, vì xã hội phong kiến Việt Nam là một xã hội thuần nông, một xã hội có tới 80 cho đến 90% dân số là nông dân, mà sự thanh lịch dĩ nhiên không thể là tính cách điển hình của người nông dân.


Nhiều nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu đều cho rằng nét thanh lịch của một bộ phận người Hà Nội (phải gọi thế mới chính xác) được xác lập từ khoảng đầu thế kỷ 20 - khi thực dân Pháp định hình xong chính quyền cai trị cho đến những năm 50, 60 của thế kỷ ấy – khi giai cấp tư sản, tiểu tư sản chính thức bị xóa sổ. Ai cũng biết, từ đầu thế kỷ 20 cho tới trước CMT8 (1945), xã hội Việt Nam là một xã hội thực dân, nửa phong kiến đúng nghĩa, một xã hội mà nói như ông Hoài Thanh trong “Thi nhân Việt Nam” thì “sự đụng chạm với phương Tây làm tan rã không biết bao nhiêu bức tường thành kiên cố”. Chính sự đụng chạm ấy đã khiến một xã hội mà suốt bao năm luôn chứa đựng cái mâu thuẫn đối kháng giữa nông dân và địa chủ giờ xuất hiện thêm những giai tầng mới như tư sản, tiểu tư sản. Và sự thanh lịch, nho nhã chính là nét tính cách điển hình của những giai tầng mới mẻ, đặc biệt này.

Nhưng nên nhớ rằng tư sản, tiểu tư sản chỉ chiếm một số lượng nhỏ bé nhất định trong xã hội Thủ đô thời đó. Còn có những số lượng người to lớn khác không sống trong khu 36 phố phường, mà sống rải rác trong các làng nội đô, trong đó có những cái tên nổi tiếng như làng Ngọc Hà, Chân Cầm, Tương Mai, Quỳnh Mai, Bạch Mai, Báo Thiên, Khánh Thụy…

Những người sống trong làng nội đô mang tính cách nửa nông dân, nửa thành thị, và điểm trội của phức hợp tính cách này không phải là sự thanh lịch, mà lại là sự điềm nhiên, vui thú.

Tới đây, một kết luận có thể được rút ra: Trong giai đoạn từ đầu thể ký 20 cho tới những năm 50, 60 của thế kỷ 20 – cái giai đoạn được cho là đã xác lập phẩm chất thanh lịch giữa lòng Hà Nội thì nó – cái phẩm chất trân quý ấy cũng chỉ là phẩm chất riêng của những người tư sản, tiểu tư sản, chứ không phải là phẩm chất của người Hà Nội nói chung.

3/ Song có lẽ ấn tượng về sự thanh lịch, nho nhã là những ấn tượng đầy sức quyến rũ. Và chính vì sự quyến rũ ấy mà người Hà Nội ngày từng ngày, tháng từng tháng, năm từng năm, cứ dần dần thổi phồng nó lên giống hệt như việc người ta thổi phồng những quả bóng bay.

Bản thân việc thổi phồng ấy là rất tốt, bởi một nét tính cách đẹp có thể chỉ khởi phát ở một bộ phận giai cấp nhỏ bé, nhưng nó nên và rất nên được nhân rộng. Vấn đề quan trọng nằm ở chỗ, đấy là sự thổi phồng bản chất hay sự thổi phồng hình thức?

Nếu là sự thổi phồng bản chất thì người ta chắc chắc sẽ thay đổi từ ý thức cho tới hành động của mình để trở thành những con người thanh lịch đúng nghĩa. Còn nếu đấy là sự thay đổi hình thức thì người ta sẽ chỉ thay đổi ở góc độ cái mồm, nghĩa là sẽ luôn miệng nói và dạy cho những người quanh mình một câu nói máy móc rằng “chúng ta là những người thanh lịch”, và nói xong câu này, tự hào xong cái niềm tự hào giả tạo này thì mọi thứ chấm dứt ở đây.

Nhìn lại những gì phần đông người Hà Nội đã và đang thực hiện, không khó thấy rằng dạng thổi phồng thứ 2 có tính thực tiễn lớn hơn và xác suất chính xác cao hơn so với dạng thứ nhất rất nhiều.

Và như thế, đã đến lúc phải thôi ngay cái việc tự lừa dối mình rằng tính cách của người Hà Nội nói chung là sự thanh lịch. Đã đến lúc phải tỉnh táo, dũng cảm thừa nhận rằng sự thanh lịch ấy chỉ tồn tại ở một bộ phận nhỏ người Hà Nội, trong một giai đoạn lịch sử đã đi qua, chứ không phải là tính cách điển hình chung của phần đông người Hà Nội, nhất lại là một Hà Nội đã mang vào lòng nó cả một “Hà Tây vĩ đại” như bây giờ.

4 /Như đã nói ở phía trên, một sự thừa nhận “trần trụi” như thế có thể sẽ khiến cho những người yêu Hà Nội một cách hình thức, một cách cực đoan, bảo thủ phải tức điên lên. Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng chỉ khi nào chúng ta dám thừa nhận rằng “sự thanh lịch chưa bao giờ là phẩm chất điển hình của người Hà Nội nói chung”, và rằng “người Hà Nội chưa bao giờ định vị cho mình một tính cách điển hình nào” thì khi ấy chúng ta mới có thể bắt tay xây dựng một tính cách điển hình tốt đẹp và thực chất cho tương lai của mình.

Bằng không hãy cữ mãi mãi “tự sướng” đi, cứ mãi mãi vuốt ve nhau về “những người Hà Nội thanh lịch” đi, để rồi rất nhiều khách nước ngoài khi đặt chân đến Hà Nội sẽ tiếp tục phải rỉ tai bạn bè: “Đến đây cẩn thận nhé, vì ở đây người ta “chém” khách du lịch dã man”!/

@Theo Đẹp

Dân Hà Nội khôn vãi đái. Cái đéo gì tốt đẹp cũng vơ mẹ vào mình, còn cái xấu xa thì đổ cho dân tỉnh lẻ. Ha ha, riêng cái thói đó đã tởm đéo thể tả, nói gì đến thanh lịch. Hay hớm đéo gì cái đất Kẻ Chợ, toàn gian thương, giật dọc, trộm cướp, thanh lịch móc đéo đâu ra. Ôn vật chứ văn vật đéo gì.

"Người Hà Nội chưa bao giờ… thanh lịch"?!



Chả hiểu sao tôi rất nhạy cảm với những vụ đánh, chửi nhau. Sống ở Hà Nội, và đi trên phố Hà Nội, thấy bất luận những dấu hiệu nào (dù là nhỏ nhất) của một vụ đánh, chửi thì tôi cũng phải ngoái đầu lại, hoặc ít nhất cũng phải thực hiện một cái liếc mắt. 
Anh bạn người Nam ra Bắc mỗi lần đi chơi với tôi và nhìn thấy cái liếc mắt tò mò của tôi lại nói nửa đùa nửa thật: “Mày chẳng Hà Nội tí nào”. Xin lỗi nhé, cho tôi hỏi ngược lại, vậy thế nào mới là người Hà Nội? 
1/ Dễ ợt. Dễ như chưa từng dễ. Dễ tới mức một đứa trẻ cũng trả lời được, bởi ở đây, trên mảnh đất này, từ già, trẻ, lớn, bé, trai, gái, Gay, Les…., tất tần tật đều thuộc câu: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Và như thế, suốt bao năm nay, trải qua mọi bể dâu cuộc đời người ta cứ mặc định mà thực chất là tự lừa dối mình rằng: Tính cách của người Hà Nội là sự thanh lịch.
Đọc tới chỗ này, những người yêu Hà Nội một cách bảo thủ, cực đoan có lẽ sẽ điên tôi lắm. Và nếu có một điều ước, chắc mấy vị sẽ ước được đứng trước mặt tôi để tát cho cái thằng tôi hỗn láo này một cái nảy đom đóm mắt. Nếu các vị tát, tôi xin chân thành…ăn tát, vì điều tôi nói ra có thể đụng chạm tới lòng tự hào tự tôn bấy lâu của các vị. Mà ở đời, bất kể kẻ ngu dốt nào dám đụng chạm tới những giá trị thuộc về sự tự hào, tự tôn của người khác đều xứng đáng…ăn tát cả. 
ảnh minh họa (nguồn VB) 

Nhưng trước hoặc sau khi tát xin các vị hãy bình tĩnh nghe tôi giải thích. (Nói thế chứ tôi tin, với “tính cách Hà Nội” bây giờ, nhiều người chẳng thèm nghe đâu. Cứ hễ thấy ai trái ý mình một tí là những người ta lại mặt đỏ tía tai, chửi được thì chửi, tát được thì tát, và chửi rồi, tát rồi thì sẽ tuyệt giao cho tới lúc về bên kia thế giới). 

2/ Rất nhiều lần tôi tự hỏi mình: Nếu bảo tính cách người Hà Nội là sự thanh lịch thì cái sự thanh lịch ấy bắt nguồn từ khi nào thế? Khi Hà Nội còn là kinh đô của những triều đình phong kiến chăng? Chắc chắn là không, vì xã hội phong kiến Việt Nam là một xã hội thuần nông, một xã hội có tới 80 cho đến 90% dân số là nông dân, mà sự thanh lịch dĩ nhiên không thể là tính cách điển hình của người nông dân. 

Nhiều nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu đều cho rằng nét thanh lịch của một bộ phận người Hà Nội (phải gọi thế mới chính xác) được xác lập từ khoảng đầu thế kỷ 20 - khi thực dân Pháp định hình xong chính quyền cai trị cho đến những năm 50, 60 của thế kỷ ấy – khi giai cấp tư sản, tiểu tư sản chính thức bị xóa sổ. Ai cũng biết, từ đầu thế kỷ 20 cho tới trước CMT8 (1945), xã hội Việt Nam là một xã hội thực dân, nửa phong kiến đúng nghĩa, một xã hội mà nói như ông Hoài Thanh trong “Thi nhân Việt Nam” thì “sự đụng chạm với phương Tây làm tan rã không biết bao nhiêu bức tường thành kiên cố”. Chính sự đụng chạm ấy đã khiến một xã hội mà suốt bao năm luôn chứa đựng cái mâu thuẫn đối kháng giữa nông dân và địa chủ giờ xuất hiện thêm những giai tầng mới như tư sản, tiểu tư sản. Và sự thanh lịch, nho nhã chính là nét tính cách điển hình của những giai tầng mới mẻ, đặc biệt này. 

Nhưng nên nhớ rằng tư sản, tiểu tư sản chỉ chiếm một số lượng nhỏ bé nhất định trong xã hội Thủ đô thời đó. Còn có những số lượng người to lớn khác không sống trong khu 36 phố phường, mà sống rải rác trong các làng nội đô, trong đó có những cái tên nổi tiếng như làng Ngọc Hà, Chân Cầm, Tương Mai, Quỳnh Mai, Bạch Mai, Báo Thiên, Khánh Thụy…

Những người sống trong làng nội đô mang tính cách nửa nông dân, nửa thành thị, và điểm trội của phức hợp tính cách này không phải là sự thanh lịch, mà lại là sự điềm nhiên, vui thú. 

Tới đây, một kết luận có thể được rút ra: Trong giai đoạn từ đầu thể ký 20 cho tới những năm 50, 60 của thế kỷ 20 – cái giai đoạn được cho là đã xác lập phẩm chất thanh lịch giữa lòng Hà Nội thì nó – cái phẩm chất trân quý ấy cũng chỉ là phẩm chất riêng của những người tư sản, tiểu tư sản, chứ không phải là phẩm chất của người Hà Nội nói chung. 

3/ Song có lẽ ấn tượng về sự thanh lịch, nho nhã là những ấn tượng đầy sức quyến rũ. Và chính vì sự quyến rũ ấy mà người Hà Nội ngày từng ngày, tháng từng tháng, năm từng năm, cứ dần dần thổi phồng nó lên giống hệt như việc người ta thổi phồng những quả bóng bay. 

Bản thân việc thổi phồng ấy là rất tốt, bởi một nét tính cách đẹp có thể chỉ khởi phát ở một bộ phận giai cấp nhỏ bé, nhưng nó nên và rất nên được nhân rộng. Vấn đề quan trọng nằm ở chỗ, đấy là sự thổi phồng bản chất hay sự thổi phồng hình thức?

Nếu là sự thổi phồng bản chất thì người ta chắc chắc sẽ thay đổi từ ý thức cho tới hành động của mình để trở thành những con người thanh lịch đúng nghĩa. Còn nếu đấy là sự thay đổi hình thức thì người ta sẽ chỉ thay đổi ở góc độ cái mồm, nghĩa là sẽ luôn miệng nói và dạy cho những người quanh mình một câu nói máy móc rằng “chúng ta là những người thanh lịch”, và nói xong câu này, tự hào xong cái niềm tự hào giả tạo này thì mọi thứ chấm dứt ở đây. 

Nhìn lại những gì phần đông người Hà Nội đã và đang thực hiện, không khó thấy rằng dạng thổi phồng thứ 2 có tính thực tiễn lớn hơn và xác suất chính xác cao hơn so với dạng thứ nhất rất nhiều. 

Và như thế, đã đến lúc phải thôi ngay cái việc tự lừa dối mình rằng tính cách của người Hà Nội nói chung là sự thanh lịch. Đã đến lúc phải tỉnh táo, dũng cảm thừa nhận rằng sự thanh lịch ấy chỉ tồn tại ở một bộ phận nhỏ người Hà Nội, trong một giai đoạn lịch sử đã đi qua, chứ không phải là tính cách điển hình chung của phần đông người Hà Nội, nhất lại là một Hà Nội đã mang vào lòng nó cả một “Hà Tây vĩ đại” như bây giờ. 

4 /Như đã nói ở phía trên, một sự thừa nhận “trần trụi” như thế có thể sẽ khiến cho những người yêu Hà Nội một cách hình thức, một cách cực đoan, bảo thủ phải tức điên lên. Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng chỉ khi nào chúng ta dám thừa nhận rằng “sự thanh lịch chưa bao giờ là phẩm chất điển hình của người Hà Nội nói chung”, và rằng “người Hà Nội chưa bao giờ định vị cho mình một tính cách điển hình nào” thì khi ấy chúng ta mới có thể bắt tay xây dựng một tính cách điển hình tốt đẹp và thực chất cho tương lai của mình. 
Bằng không hãy cữ mãi mãi “tự sướng” đi, cứ mãi mãi vuốt ve nhau về “những người Hà Nội thanh lịch” đi, để rồi rất nhiều khách nước ngoài khi đặt chân đến Hà Nội sẽ tiếp tục phải rỉ tai bạn bè: “Đến đây cẩn thận nhé, vì ở đây người ta “chém” khách du lịch dã man”!/

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

VĂN THỂ DU

Có lẽ, Bộ Văn hóa, Thể Thao & Du lịch nên đổi slogan cho ngành du lịch Việt Nam thành “Đất nước ma thuật” - thay cho slogan đang dùng là“Vẻ đẹp bất tận” thì hợp lý hơn. Ở chỗ, dù đã gào lên ầm ĩ (chắc chắn không chỉbằng nước bọt) nhưng đến nay, chả mấy ai nhớ slogan của Bộ. Thêm vào đó, “đất nước ma thuật” nghe ấn tượng hơn, hấp dẫn hơn và cơ bản, “slogan” này phản ánh chân thực những giá trị cơ bản mà Việt Nam đang sở hữu. 


Sao lại gọi Việt Nam là “Đất nước ma thuật”? Trước hết bởi để tìm kiếm những giá trị thật ở đất nước này cực khó, nếu chẳng muốn nói là không thể. Nói cách khác, những giá trị thật không có đất sống trong môi trường Việt Nam, buộc phải sói mòn rồi cạn kiệt. Cũng xin lưu ý, môi trường ViệtNam mà tôi nói ở đây không khu biệt trong nước hay ngoài nước hay thể chế chính trị nào mà ý nói đến ở những nơi có mặt người Việt sinh sống. Đơn giản nhất như việc nói thật hay bị ném đá bởi người ta chỉ chuộng lối nói dối, nói trái với suy nghĩ của mình. Sự giả dối ăn sâu vào máu của người Việt - thứ mà thiếu đi, người Việt sẽ không còn là người Việt nữa. Tất cả biến Việt Nam thành một dân tộc vô liêm sĩ một cách đáng kính trọng.


Từ nạn giả dối tràn lan khắp các hang cùng ngõ hẹp, từ mạn xuôi lên mạn ngược, từ trung ương tỏa ra các địa phương để chẳng nơi đâu mà các khái niệm dễ dàng bị người ta…đánh tráo hơn thế. Nhà ma thuật David Copperfield có thể nổi tiếng ở đâu đó bằng cách đi xuyên vạn lý trường thành, có thể nhấc bổng cả đoàn tầu chục toa lên khỏi mặt đất, có thể biến con bồ câu trên tay thành con ngựa vằn (và ngược lại) nhưng đến Việt Nam thì chịu thôi. Bởi để biến một Đàm Vĩnh Hưng thành văn công cộng sản và phù phép một Trọng Tấn, Anh Thơ thành những kẻ vì cái tôi cá nhân và (gần như) phản bội lại đất nước thì chỉ có mỗi Việt Nam làm được. Chính xác hơn là mỗi Bộ Văn hóa Thể Thao Du lịch Việt Nammới làm được, David Copperfield chịu. Nếu được đề nghị và trả cho một khoản thù lao kếch xù thì anh ta cũng chịu và chỉ biết ngơ ngác rồi bỏ của chạy lấy người.

Đàm Vĩnh Hưng chính xác chỉ là một ngôi sao giải trí, là ông hoàng của làng showbiz và thứ tư tưởng nếu có chỉ là chủ nghĩa hiện kim hiện vật. Anh ta làm nghề vì đam mê và kiếm tiền để nuôi dưỡng, tỉa tót đam mê. Chấm hết. Đàm Vĩnh Hưng là người chịu thụ hưởng cuộc sống nên nơi nào đáp ứng được cho sự thụ hưởng thì anh sẽ hướng về nó. Như từng có lần Đàm Vĩnh Hưng muốn tuồn sang Mỹ nhưng kế hoạch bất thành (rớt phỏng vấn), anh đành phải ở lại ViệtNam. Trong não bộ của cộng sản, không có tên của Đàm Vĩnh Hưng. Nếu có chỉ là sựtưởng tượng của dăm ba cái đầu đầy cám lợn ở đâu đó trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại.

Ngược lại là Trọng Tấn, dù hình ảnh không được phủ sóng theo diện rộng, không nằm lòng trong mọi tầng lớp công chúng cùng với “mật độ” của những lần ra album thưa thớt (và ca sĩ như anh cũng chẳng cần phải tung ra quá nhiều album làm gì) nhưng trong lãnh địa nhạc đỏ, Trọng Tấn là địa chủ của những địa chủ. Không chỉ co cụm trong lãnh địa nhạc đỏ mà vươn ra nhạc nhẹ, nếu Thanh Lam được mặc định là diva hàng đầu thì không ai khác ngoài Trọng Tấn là divo số 1 của nhạc Việt. Là bởi, xét về âm sắc, Trọng Tấn là giọng hát nam đẹp nhất, quý nhất Việt Nam hiện nay. Nói về tư duy âm nhạc, chẳng nam ca sĩ nào sở hữu được một tư duy âm nhạc văn minh hơn thế. Tư cách thì miễn bàn, giữa một làng âm nhạc xô bồ và nhộn nhạo, Trọng Tấn không bị cuốn theo vòng xoáy của thị trường mà tách hẳn thành một dòng chảy riêng tư để giữ được cho mình một thế đứng từ tốn mà độc tôn, vững chãi. Không dừng lại ở một giọng hát đẹp, một tư duy âm nhạc văn minh, một tư cách sạch sẽ, Trọng Tấn còn là tấm gương, là đích đến mẫu mực của các thế hệ ca sĩ sau này hay ít nhất nếu chả được thế, tài năng và tư cách của anh vượt trội và hơn hẳn lắm anh, lắm bà cộm cán trong cái bộ có cái tên mỹmiều Văn hóa Thể Thao & Du lịch. Với mình, Trọng Tấn là báu vật quốc gia.

Trở lại với công điện của Cục trưởng Cục Hợp tác quốc tế Nguyễn Văn Tình yêu cầu kỷ luật Trọng Tấn (và Anh Thơ) theo mình là một loại công điện VỚ VẨN, NHẢM NHÍ. Công điện ấy nó RẺ TIỀN hơn cả Ngọc Huyền. Vì sao mình bảo thế? Vì tinh thần của của cái gọi là công điện ấy nó đậm đặc mùi vị của sự THÙ VẶT theo cảm tính cá nhân, là cái sự THỂ HIỆN TA ĐÂY QUYỀN LỰC của dăm ba vị tai to mặt lớn (và dày nữa) của Bộ Văn hóa Thể Thao & Du lịch. Đấy thực chất là TƯ ĐIỆN chứ CÔNG ĐIỆN quái gì. Ở đây hình như có sự lạm dụng quyền hạn để trút bỏ những ẩn ức cá nhân, họ mượn cái CÔNG ĐIỆN cho sang để che dấu, lấp liếm cho sự HÈN MỌN của mình. Là trừng phạt theo kiểu ĐÀN BÀ í. Ý, anh là người của Bộ thuộc Trung Ương, quyền lực của anh to thế mà chúng mày dám đặt dưới cơ của mấy thằng ở Ninh Bình à. Anh giận nên anh kỷ luật. Chuyện chỉ đơn giản thế chứ làm đéo gì có cái gọi là ý thức chính trị gì ở đây. Ối giời, các anh mà ý thức chính trị sâu sắc thế thì quá phúc cho đất nước này. Tiếc là những thứ mà các anh đang hồn nhiên bày ra thì có độ lượng đến mấy thì người ta cũng khó mà cho rằng các anh có ý thức chính trị. Nhân đạo (hay xuề xòa) hơn thì cứ cho là có cơ mà cái ý thức ấy của các anh nó qua loa, đại khái lắm. Nó sơ xài một cách đáng kinh ngạc.

Dưới đôi mắt của một người quan sát bình dân thôi người ta cũng phải thấy Chương trình nghệ thuật chào mừng năm đoàn kết hữu nghị Việt Nam – Lào là một sự kiện văn hóa đặc biệt quan trọng. Về mặt tư tưởng thì đây là chương trình đánh dấu tình hữu nghị Việt Lào, nó có sự tham dự của các lãnh đạo cao cấp của hai nước. Sâu hơn thế, có mù lòa đui chột thì cũng phải thấy giai đoạn hiện nay là giai đoạn cực kỳ nhậy cảm, Việt Nam đang rất cần sự đồng thuận, ủng hộ của các nước láng giềng trong khu vực trước sự nhũng nhiễu của Bắc Kinh thì các chương trình như thế sẽ có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Trong khi Trung Quốc tung tiền để mua khu vực, ta chả có nên chỉ tranh thủ cái tình thì phải biết tổ chức sao cho cẩn thận chu đáo chứ. Mà chả cần phải đợi đến khi nhậy cảm, các chương trình ở cấp quốc gia thế này phải được tổ chức một cách chuyên nghiệp, bài bản bởi những chương trình như thế là bộ mặt quốc gia kia mà. Nói xin lỗi, nhìn vào những gì các bố đang làm người ta thấy các bố tổ chức chương trình nghệ thuật cao cấp mà còn kém hơn văn nghệ đám cưới miệt vườn. Chuẩn bị thì qua loa, đại khái rồi cũng chả có phương án bọc lót, dự bị để thay thế nếu có sự cố. Ai đời giao cho NSND Quang Thọ, sắp đến ngày diễn thì nghệ sĩ này bị ngã thế là cấp tập cử Trọng Tấn đi thay. Làm ăn kiểu đấy thì họ đỡ cho đã là may, lại còn dỗi. Nói xin lỗi, một event, một hội nghị khách hàng người ta đã chuẩn bị trước đó vài tháng và có đủphương án thay thế trong khi đây là chương trình cao cấp mà các bố cứ duy trì theo kiểu nhà quê. Xét nét nữa người ta thấy chả ai khác ngoài các bố cực kỳchủ quan và xem nhẹ mối quan hệ với Lào. Thử thay chữ Lào bằng Hoa Kỳ hay Nhật Bản thì các bố có dám giữ cái phong cách tổ chức như thế không? Như vậy thì nếu có ý thức chính trị thì các bố phải tự vả vào mồm các bố trước chứ làm gì đã đến lượt Trọng Tấn hay Anh Thơ. Quên mất, các bố xưa nay mải mê làm bố mẹ đời hoặc mặt đã dày như bê tông thì làm đéo gì còn khái niệm xấu hổ đẻ mà tự kỷluật mình. Mới nói là nuôi cái ngữ như các bố lãnh đạo Bộ Văn hóa Thể Thao Du lịch hiện nay nó phí cơm phí gạo của dân kinh lắm! Chỉ giỏi ăn chia cho mập mặt chứ có làm gì ra hồn đâu mà hở miệng ra là nó bảo đứa này ý thức chính trị non kém, khép mồm lại thì nó bảo nghệ sĩ giờ đây đặt cái tôi của mình trên lợi ích đất nước. Thằng nào trong Bộ Văn hóa Thể Thao & Du lịch mạnh dạn bước ra vỗ ngực xưng tên bảo mình ý thức chính trị sâu sắc để em Hà Cao và mọi người có cơ hội được nhìn thấy và ngưỡng mộ thử xem. Toàn nói láo!

Tiện thể đang nói về ý thức chính trị thì cũng xin nói luôn là khi làm văn hóa thì không cần phải đến chương trình chào mừng hữu nghị với nước nào đó thì ý thức chính trị mới có dịp trỗi dậy mà nó phải được thể hiện thường xuyên và rõ nét trong các hoạt động văn hóa trong nước. Mà các bố có hiểu ý thức chính trị ở đây là gì không? Các bố làm lãnh đạo văn hóa mà phải nói thật là các bố ngu và u mê lắm! Xin thưa các bố ý thức chính trị ở đây không phải là ca đi ca lại mãi bài ca ngợi Đảng cộng sản quang vinh muôn năm, chủ tịch Hồ Chí Minh sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta hay ca ngợi đất nước thời đổi mới nhé bởi đó là thứ ý thức được hiểu theo nghĩa thô sơ và thấp nhất có thể. Ý thức chính trị ở đây là ở chất lượng, là bề sâu của các chương trình, lễ hội văn hóa. Đó là ý thức chính trị ở bậc cao, khi sở hữu được nền tảng ý thức này người ta sẽ hiểu được giá trị to lớn mà văn hóa mang lại cho đời sống. Các hoạt động văn hóa có chất lượng thì tự thân vẻ đẹp của nó sẽ lan tỏa ra cộng đồng, len lỏi vào đời sống và từ đó Việt Nam mới đẹp lên được. Và từ sự đẹpđẽ đấy nó mới tác động tích cực ra thế giới. Nói nôm na là đẹp từ bên trong đấy ạ! Đến đây thì các bố tự soi gương thành tựu của các bố thử xem?

Ta chưa cần phải lấy ví dụ ở đâu cho xa. Hãy lấy một đất nước bị cho là cực đoan, khép kín, kinh tế còn nghèo và lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc là Bắc Triều Tiên nhé! Ở đất nước còn khó khăn là thế mà họ đã có một lễ hội đặc sắc và gây ấn tượng mạnh với thế giới. Đó chính là lễ hội Ariang (Clip)


Nhìn lại xứ sở của các bố thừa mứa ý thức chính trị xem các lễ hội văn hóa thế nào? Xin thưa là năm mười hai tháng, chừa mỗi cái toalet chứ đến chỗ nào cũng đụng lễ hội. Này thì lễ hội hoa, sách, phim, nhạc, pháo, biển, dân tộc, đua thuyền, trái cây, lựu đạn…Vài năm trở lại đây còn có lễ hội kinh khí cầu – một lễ hội phải nói là vô duyên, vô hậu nhất Việt Nam. Trong khi bao lễhội giàu bản sắc của dân tộc đang dần bị mai một và cần được thời đại hóa thì các bố chả làm dưng đi lôi về một lễ hội chả ăn nhập gì đến Việt Nam. Chắc ý các bố là thời này nên tha hồ nhập lễ hội để được tiếng chịu hội nhập.

Lễ hội lắm liên hoan cũng lắm nhưng tổ chức chả ra đâu vào đâu để cuối cùng, các lễ hội cứ thế mà thi nhau nhợt nhạt, thiếu sức sống rồi chết yểu. Bởi lễ hội A cũng bân bẩn như lễ hội B, lễ hội B cũng nhếch nhác tựa lễ hội C, lễ hội C thì lem luốc y chang lễ hội D, chả lễ hội nào ra lễ hội nào. Công thức chung vẫn là dựng sân khấu hoa hòe hoa sói, treo dàn đèn nhấp nháy rồi ca sĩ cứ thế mà quốc ca, đảng ca, tỉnh ca, ngành ca… Cũng chả nơi đâu mà hội chợ, lô tô cùng các gian trò chơi có thưởng như ném lon, ném vòng, ném chun cũng được cho là lễ hội. Nói cách khác, lễ hội ở ta chả khác những cái thai non mà những ông bố bà mẹ đẻ không nỡ, nạo hút không đành, nó cứ ất ơ nửa làng nửa chợ. Người ta cứ thích làm thật nhiều vào, rộn ràng vào, trước khi lễ hội diễn ra thì nổ và khoe mẽ đủ các kiểu, rằng thì lễ hội của chúng tôi sẽ hay hớm thếnày, đặc sắc thế nọ nhưng sau đó cứ trôi tuồn tuột, lễ hội xong không còn đểlại chút ấn tượng gì. Có chăng dăm màn tố nhau của những người trong BTC. Mà lỗi này đâu phải ở họ, đúng hơn là tầm vóc của các nhà quản lý văn hóa – ở đây là Bộ Văn hóa Thể Thao & Du lịch quá kém. Kém cả về ý thức, về tài

Ngoài lễ hội ra thì dân trí và đời sống tinh thần của người dân đang được Bộ Văn hóa Thể Thao & Du lịch ở ta lo lắng thế nào ạ? Ai ởTP.HCM thi thoảng rảnh thì nhớ ra các công viên mà xem Sở Văn hóa Thể Thao& Du lịch TP.HCM tổ chức các chương trình ca múa nhạc tạp kỷ trong những dịp mừng Đảng mừng xuân thì không buồn nôn ói mửa mới lạ…Rồi cái gọi là văn hóa của thủ đô ngàn năm văn vật hiện đang thế nào nhỉ!? Vứt mẹ nó vào sọt rác chứ khỏi cần phải bình bàn làm gì cho đau đớn.

Tóm lại là, các bố ý thức chính trị cực kém, giỏi nhất có lẽ ở khoản chơi gái, chia chác, ký cọt nhận tiền. Ra đến quốc hội, cùng với bộtrưởng Bộ TTTT, bộ trưởng Bộ Văn hóa Thể Thao Du lịch phải nói là nhàn nhạ nhất, lành lặn nhất sau mỗi kỳ họp vì các đại biểu quốc hội ở ta (vì thông minh quá chả hạn) chỉ truy các Bộ đang nắm các lĩnh vực sát sườn với đời sống như giao thông, điện đóm, thực phẩm, thuốc thang…còn văn hóa thì hiếm khi nào các đại biểu quốc hội rớ tới. Mà có lẽ muốn rớ thì các vị í cũng chả biết rớ chỗ nào. Là bởi văn hóa là một phạm trù trừu tượng, khó nắm bắt, nó không rõ ràng, chính xác về mặt con số nên các đại biểu của nhân dân lờ luôn cho lành, cho đỡ mang tiếng dốt nếu sẩy miệng. Thế nên mang tiếng là quốc gia có nền văn hóa dài bốn nghìn năm nhưng hiện tại, chúng ta như một quốc gia vô văn hóa vậy. Nếu có chỉ là thứ văn hóa giả cầy.

Mà ngẫm cũng buồn cười nhỉ! Công điện gần như là ý chỉ của quốc gia, của đại cục, ít hay nhiều nó thiêng liêng lắm chứ đâu phải là thứ cứmuốn, cứ thích cứ hứng lên bất tử là lôi ra ký hả các bố. Các bố được Đảng, nhà nước giao cho trọng trách quản lý văn hóa thì trước hết phải ý thức được điềuđó chứ sao cứ hành xử như một lũ dở hơi thế!? Lần sau, muốn giải quyết những ẩnức cá nhân, những dỗi hờn vặt vãnh thì các bố tự điện rồi gọi ông bà, dòng tộc các bố ra mà ký. Công điện là của nhà nước, không phải của ông bà các bố để lạiđể rồi muốn làm gì thì làm, muốn ký sao thì ký. Lũ nhà quê!

Thông tin thêm: Hôm qua đọc được bài PV NSƯT Trần Bình –Giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc nhẹ Việt Nam mà ngẩn ngơ cả buổi. Bởi cái đầu toàn bã đậu thế sao lại có thể chễm chệ ngồi vào cái ghế giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Việt Namnhỉ! Quên mất, ở ta nếu chả dốt, chả nhạt và rỗng tuếch thế thì ai cho lên làm quản lý văn hóa. Nhỉ!?

@by Hà Cao, bansac.net

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

MÓC ĐÍT NGỬI

Mình nhớ, mỗi việc ai đó viết trên facebook về chuyện ăn thịt chó mèo thì không ít người đã bị ném đá tơi tả (trong đó có mình, may mà da mình thuộc loại dầy, phải bỏ bom thì may ra chứ đá không ăn thua. ;-)). Thế thì việc giết voọc rồi hồn nhiên khoe ảnh lên facebook nó cho thấy đứa giết voọc (và một số bạn của nó) rất đỗi ngây ngô, khờ dại hay ít nhất, nó không hề biết ở thời đại này, một hành động sơ suất của ai đó cũng có thể trở thành tâm bão, đúng hơn là trở thành tấm bia cho những hòn tên, mũi đạn của dư luận. 

Mà cũng xin nói thẳng, dư luận ở ta thì đã văn minh đéo đâu. Họ nói cho sang ấy chứ, họ tự nhận mình văn minh như một cách mang vác một số phụ kiện long lanh, lấp lánh lên người mình để dễ được cho là thuộc thành phần đài các chứ văn minh thế chó nào được. Bằng chứng ư? Dễ òm! Là nếu dư luận ở ta văn minh thật thì báo lá ngón (cả giấy lẫn mạng) sẽ không ăn khách và gây ảnh hưởng mạnh mẽ vào đời sống đến thế! Phải có cầu thì mới có cung chứ, các anh chị nhà báo đâu dư hơi mà sản xuất nội dung cho những điều mà chả có ai thèm đọc. À! Ra thì chúng ta đang tưởng rằng mình văn minh thôi chứ thật ra, như ai đó bảo tưởng vậy mà không phải vậy, nói thế nhưng không hẳn đã là như thế.

Xổ toẹt ra nhé, dư luận chúng ta mọi rợ và điếm đểu (tức là đạo đức giả) bỏ mẹ. Chưa kể đã chắc gì trong tập đoàn dư luận đang ném đá thằng giết voọc không có những thằng hôm qua mò vợ (hay người yêu) cả đêm nhưng con đấy nó dứt khoát không cho cởi quần/váy áo hay những nàng công sở nào đó, khi biết mình đã đẹp mà con đĩ đồng nghiệp mới vào nó dám đẹp và lung linh hơn. Thế là ức, là cay cú. Đang ức và cay cú mà chả biết ném cái ức, cái cay cú vào đâu cho…sâu sắc - kiểu dư luận ở ta hay thế, đã bảo là đạo đức giả mà, tự nhận mình đang ức hay cay cú hóa ra thành kẻ tầm thường nên thôi, cứ chọn cái chỗ nào thơm thơm mà trút vào cho nó sang. Đang lui cui tìm nơi để trút thì bỗng dưng có thằng dở người dở ngợm, ngơ ngơ ngác ngác lạc vào facebook khoe ảnh giết, mổ bụng, lột da voọc. Thế là xong, thế là thôi rồi lượm ơi, thế là mày giết voọc thì ông/bà "thịt" mày. Chỉ 5 phút sau tập đoàn dư luận đã làm thịt xong xuôi và xơi tái thằng giết voọc, còn mỗi lông lá nuốt không trôi đành thả về giời. 
Chịu tưởng tượng tý người ta sẽ thấy tập đoàn dư luận lúc này như một mãnh thú đang bị bỏ đói lâu ngày nằm ngoác mồm chờ đợi, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của con mồi nào đi qua là lao ra vồ lấy vồ để rồi xé tan xác nó ra. Ở góc độ nào đó có thể thấy, thằng giết voọc chỉ là một con mồi, chỉ là một nạn nhân sống động của làng truyền thông Việt Nam – vốn là cái làng đang khát máu. Và, tận cùng của câu chuyện cũng chỉ là việc cá lớn nuốt cá bé, cá bé thịt cá bé hơn. ;-)

Đến đây sẽ có người hỏi, ồ nhẽ nào ở ta không có ai văn minh thật sao? Xin thưa là có nhưng cũng giống như các loại động vật có nguy cơ tuyệt chủng vậy – tức cực hiếm. Lèo tèo dăm mạng, có thể đếm trên hai đầu ngón tay. Họ đang ở đâu và vì sao lại không lên án thằng giết voọc? Thưa rằng họ vẫn ở đâu đó trong đời sống nhưng chả thèm lên án thằng giết voọc bỏi họ bận phải trăn trở cho những điều lớn hơn.

Có dịp, bạn nên tìm xem một số phóng sự tài liệu của người nước ngoài nói về tình trạng săn bắn động vật hoang dã tại Việt Nam, nhất là tê giác. Trong những thước phim ấy, người ta ghi lại những con tê giác không còn sừng, nằm chỏng vó lên giời chết thảm trong rừng, thịt đã bắt đầu phân hủy. Bạn có biết dư luận thế giới họ nói gì khi xem những hình ảnh như thế không? Họ bảo Việt Nam là đất nước của những con người tham lam, bệnh hoạn và họ yêu cầu sự trừng phạt. Đó mới chính là sự thật về cái gọi là sự văn minh của người Việt đấy.

Có nghĩa là gì, tinh thần bảo vệ động vật hoang dã tại Việt Nam hiện nay chỉ mới nằm ở giai đoạn khởi nguyên, vừa mới bắt đầu trong một tầng lớp nào đó tạm cho là có học và có dịp va chạm với thế giới. Đa phần người Việt đâu ý thức được điều đó là xấu, là tiêu cực và gây nguy hại cho môi trường, sinh thái đâu. Nói cách khác, cũng giống như tệ nạn (mình nói rõ đó là tệ nạn nhé) kỳ thị người đồng tính, bạo hành gia đình, tệ nạn xai chùa, ăn cắp bản quyền, tệ nạn xả rác nơi công cộng cùng hàng tá tệ nạn khác, tệ nạn săn bắt giết hại động vật hoang dã có thể xem là loại tệ nạn thường thấy tại Việt Nam.

Đối với đai đa số người Việt, cái tinh thần bảo vệ động vật hoang dã quả là xa xỉ đối với họ (cũng như việc bỏ tiền vào nhà hát để nghe ban nhạc giao hưởng nào đó đến từ Châu Âu vậy). Hãy xem lại tập tục của người Việt xem, ba ngày tết thì cũng nên có vài kg thịt lợn rừng để ăn cho cả năm may mắn chứ nhỉ! Người khác thì ghé nhà sếp thủ thỉ, em thấy cả năm sếp lao động vất vả, thôi em có tý quà mọn biếu sếp cho có cái gọi là…Sếp nghe đến đoạn "có cái gọi là" tủi thân lắm nhưng khi mở ra sáng mắt ngay, cười tủm tỉm: ngà voi đấy à! Sang năm anh cho chú lên trưởng phòng nhé! Đứa biếu ngà voi vừa ra khỏi cửa đã có đứa khác mang sừng tê giác trờ tới. Èo ôi ngà voi sao sánh được với sừng tê giác hả sếp? Bệnh gì cũng khỏi hết là nhờ cái thứ này đấy, trừ HIV thôi! Sếp lau mồ hôi bảo chúng mày chỉ được cái làm anh khó xử.

Rồi đi đến các bệnh viện mà xem, ở đâu lại chả bán mật gấu, mật nai, mật hưu, mật vượn? Ối giời, có bệnh viện trong thành phố này còn hút mật gấu trước mặt khách hàng (thường là người nhà bệnh nhân) để "chứng minh" cho họ thấy mật gấu ở bệnh viện chúng tôi là mật gấu thật và nguyên chất 100% nhé! Nó khác với mật ở các bệnh viện khác đấy! Các bác liệu mà giả tiền sao cho khỏi phải mang mặc cảm áy náy. Ra khỏi cổng bệnh viện là gì nhỉ!? Sao chúng mày ngây thơ thế? Là nhà hàng tiêu chuẩn quốc tế với dăm bảy món đặc sản thú rừng chứ là cái đéo gì nữa mà hỏi? Này là anh ơi, em tiếng là chủ nhà hàng nhưng khác với đám chủ nhà hàng khác nhé! Đó là em luôn luôn thấu hiểu túi tiền của các anh. Nếu các anh không có nhiều tiền hoặc là cho tiết kiệm thì thôi ta cứ thỏ, sóc, hưu, nai mà dùng cho tiện các anh ạ! Còn muốn hơn thế nữa thì các anh cứ việc gọi thoải mái. Các anh cứ dõi mắt vào rừng Nam Cát Tiên, trong ấy có con gì nhà hàng chúng em có con nấy, mỗi hải cẩu do chúng ở xa quá, tận Bắc cực nên chúng em chưa đủ điều kiện để khai thác mà thôi! Nhưng biết đâu sang năm các anh ghé lại thì nhà hàng chúng em đã có để sẵn sàng phục vụ.

Có nghĩa là gì? Có thể là quá lời nhưng việc ăn thịt thú rừng, các loài động vật hoang dã nó gần như trở thành một nét đẹp văn hóa, một kiểu ẩm thực sành điệu đẳng cấp của người Việt. Ai thấy xấu kệ họ, mình thấy đẹp, thấy sành điệu thì ăn thôi. Thế thì, cái việc giết hại động vật hoang dã là căn bệnh chung, đang trong giai đoạn di căn của xã hội Việt chứ riêng gì thằng giết voọc? Nó bị ném đá chẳng qua  là bởi  nó ăn không đúng nơi, đúng chỗ “quy định”. Người ta “quy định” rằng ăn thịt thú rừng chỉ nên ăn trong nhà, trong phòng hay những nơi kín đáo. Trong khi mọi người đang ăn trong kín đáo thì nó hồn nhiên ăn trên…facebook, nó chết là ở chỗ đó. Phóng viên, nhà báo thiếu đéo gì đứa nghiện ăn thịt thú rừng. Thịt rừng nhiều nạc, dai (vì săn chắc) và thơm lắm chứ nào bở bủn và nhạt như gà công nghiệp?

Phải hiểu và chia sẻ thêm ở chỗ là thằng giết vọc vốn là dân tỉnh lẻ, lại là dân thị trấn (Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam). Ở những đô thị lớn mà người ta chưa chắc gì đã hiểu được ý nghĩa của việc bảo vệ động vật hoang dã thì trách gì những gã trai địa phương. Với không ít người dân địa phương, người ta xem việc “thịt” và ăn thịt thú rừng là điều hết sức bình thường, không có gì nghiêm trọng cả. Thậm chí là ăn theo nếp quen của gia đình, dòng tộc họ hàng, làng xóm. Ăn từ đời ông nội, đến đời cha rồi truyền sang đời con, đời cháu chứ có gì đâu.

Thế nên, ở trường hợp này, mình đứng về phía thằng giết voọc đấy! Thoạt trông, khá dã man đấy nhưng nghĩ lại, nó thịt và ăn voọc  một cách rất hồn nhiên. Nó hồn nhiên thịt, hồn nhiên ăn, hồn nhiên khoe trên facebook chứ chả có nghĩ ngợi cao siêu, sâu xa gì cả. Nó ăn thịt voọc như một kẻ điếc không sợ súng vậy. Kẻ không biết thì chấp làm gì, vả lại tuổi ấy thì hãy còn quá trẻ. Như mình đã nói ở đâu đó, già cả ở ta, chữ nghĩa đầy đầu, này là giảng viên, này là văn nghệ sĩ, này là trí thức mà còn chưa ra người ra ngợm, hay hợm hĩnh một cách bất ngờ để giới thiệu thứ trí tuệ rỗng tuếch cùng kiểu tư duy sì líp thì trách gì một đứa choai choai vừa lớn, đang ở một nơi xa xôi và thiếu sáng.

Ấy chưa kể, trẻ con nó thế thì bọn trí thức lẫn truyền thông ở ta cũng chả vô can đâu. Vì sao? Vì nó chính là hiện thân của một làng trí thức và truyền thông thối nát chứ còn cái đéo gì nữa. Gần nữa thế kỷ trôi qua sau giải phóng mà anh vẫn chưa trang bị được cho người dân một nền tảng tri thức cơ bản thì ai mà dám kỳ vọng gì ở anh việc nâng cao đời sống tinh thần cho họ. Thế nên mới bảo việc cả làng kéo nhau ném đá thằng giết voọc chả khác với việc lấy tay móc trôn mình lên mà ngửi rồi tự nhủ ôi sao nó chả thơm như mình nghĩ nhỉ! 

Còn nếu muốn không còn nạn giết động vật hoang dã nữa ư? Nó cần cả một sự đổi thay to lớn, một cuộc cách mạng thực sự trong ý thức hệ của xã hội Việt Nam chứ chả phải bằng việc thi thoảng lao vào ném đá đứa ngẩn ngơ nào đấy...

Thông tin thêm: Hôm nay có xem “Hãy xử lý luôn những người ăn voọc” trên Tuổi trẻ mà lạnh gáy với ý kiến của bố tên Cường: “Hành động hành hạ con vật, thể hiện bản tính dã man, độc ác trong con người anh ta, hôm nay là con voọc ngày mai có thể là đối xử tàn bạo với 1 con người, là 1 cấp dưới, là vợ hoặc con, người giúp việc... lắm chứ!”. Gớm chửa, mỗi việc vô tâm vô ý của con người ta mà bố đã suy ra thế nên khi ngẫm lại chưa biết thằng nào thâm hiểm hơn thằng nào. Bởi theo trải nghiệm xưa nay của mình, những đứa phơi tất tật những thứ của họ (cả cái xấu) ra giữa bàn dân thiên hạ có thể dễ gây khó chịu cho người khác nhưng cuối cùng họ vẫn là những kẻ rất lành tính, vô hại. Còn nguy hiểm thường đến ở những chỗ mà sáng nó vác ghế ra trước nhà ngồi giảng đạo đức, chiều nó đổi sang món triết học còn đêm thì nó âm thầm, bí mật đi giết người.



@ by HaCao, bansac.net

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

TRÒ MÈO LẶT VẶT

Mình nói đùa với mọi người, bây giờ, ở Văn Giang, đàn bà không đẻ được, chắc cũng bởi tại “tập đoạn ecopark”, thậm chí, nhà nào đẻ toàn đàn bà con gái, cũng tại ông ecopark nốt.
Khốn khổ cho một doanh nghiệp.
Có như thế mới thấy được, sức mạnh của những bộ mặt dân oan giả cầy và cánh báo chí kền kền chính thống, hô hào đầu tư làm giàu quê hương đất nước, đôi bên cùng có lợi, nhưng thiếu điều uýnh cho người ta đến độ ..lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn.
Suốt một ngày quậy, ăn vạ kiểu la làng trước cổng bộ Tài Môi tại Hà Nội, các con giời cầm đầu giở về, hậm hực.
Kéo theo mấy chú phóng viên, và đặc biệt là mấy chú blogger nửa mùa, tưởng ngon lành hùng hùng hổ hổ kéo ra thị uy tận công trường, gần ecopark.
Cứ tưởng ngon ăn như mọi ngày, tức là được chửi bới tự do thoải mái, vì vốn dĩ ecopark nó …chả thèm chấp, ngờ đâu số đen chửi đổng đúng mấy chú thanh niên choai đang đánh quả tại mấy ao cá mà đợt cưỡng chế còn chừa lại cho thu hoạch vớt.
Chửi không còn đỡ, đằng này còn tương hẳn, bọn chó này được Việt Hưng thuê, vào vơ vét cá của dân, máu trên máu dưới đủ thứ ông bà ông vải tuôn xối xả.
Chửi không còn đỡ, các tay Đồng, Nghiệp này nọ còn hứng chí tớn lên vác đá chọi nó, thậm chí có chú húng máu vác hẳn dao tính làm anh hùng.
Thế là ăn đủ.
Và thế là lại điệp khúc la làng, ecopark, ecopark, ecopark.
Tinh ý, để ý trăm báo, trăm bài như một, nhõn quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng ấy cái mồm được phỏng vấn, nào Phạm Phú Chù, nào Bàn, nào Chi…, mấy năm rồi, chỉ có thế.
Nhẽ, một “sự kiện như thế”, hàng ngàn dân Xuân Quan, Văn Giang, mà chỉ chọn được mấy cái loa như thế thôi sao?
Mình từng nhắn tin cho đứa em, bảo Đoan Trang bạn cô nổ quá, bịp mạng bịp cũng vừa thôi, nổ đến mức “về viết báo ở Văn Giang” rồi “rời khỏi làng vào ban đêm, có thanh niên hộ tống cho an toàn” thì đúng là mình cũng chịu.
Mình cứ tự hỏi, những cái đầu trẻ trung như Trang, hay Điệp (Hoàng Điệp) báo Tuổi trẻ, đã bao giờ biết đến một người dân bất kỳ Xuân Quan nào khác ngoài mấy khuôn mặt Chù Đồng Bàn hay chưa? Lẽ nào vì mấy đồng lặt vặt của đám này mà viết hung hăng phiến diện đến vậy?
Hỏi, đã là trả lời.
Mình mà lãnh đạo, mình quật nát đít đám này, bao nhiêu năm rồi, cả làng Xuân Quan chỉ có sống trong không khí kiện cáo, dựng một trạm BTS, Đồng Chù Bàn cũng xúi dân kiện lên kiện xuống, con gà, cái váy rách, cũng kiện rùm beng inh ỏi, còn đâu mà ổn định, làm ăn kiếm sống.
Cả một làng bao năm không ngóc lên được, vì chính con cháu mình, còn bất hạnh nào hơn?

@Bài của con Vàng DG

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

CHÍ THỨC VÀ HỘT NHÂN

Viết nhân diệp có vài chí sĩ yêu nước phản đối điện hạt nhân !!! tôi sẽ không chửi bậy 1 câu nào ngoài từ " Đéo " thế mới tài khà khà .

Điện đang thiếu, nóng há mẹ hết cả mồm, thế nhưng vẫn có nhiều anh nói đéo cần điện, thế mới lạ ...

Hẳn các anh , với những tâm hồn chất nghệ, yêu quê hương với con đò và đàn vịt xiêm, chỉ thích cửi trần xắn quần đến bẹn, cầm cái quạt mo-cao ra sân đình phe-phẩy, hay đi bộ ra đồng, phi đầu vào miếu cổ dưới bóng cây đa .... khuya nóng quá đéo ngủ đc thì ra giếng dội vài gầu thì thôi thì cũng chả cần gì đến air-con cho rách chiện.

               

Điện làm cái đéo gì !!!
Các anh to gan dám sosánh tộc Việt với tộc Phùtang, tội các anh to lắm nghe chưa !!!

 

Đây là ảnh người Nhật làm việc trong bóng tối để tích kiệm điện, còn ta dùng điện thì sao ?

Ta mang thuốc bắc đến cơ quan đun sình-sịch cả ngày là chuyện thường, điện chùa mà !!!

Ta cũng mở điều hòa cùng mở của sổ cho thoáng, và cũng tiện hút thuốc trong phòng !!!

Có thằng súc sinh nào đã nói " 1 người việt bằng 3 người Nhật ..... blag blag " ha ha ha , và 1 lũ thủ dâm hít hà nhai đi nhai lại như bò thiến 3/4 hạt , các anh, chấp 1000 anh , chấp luôn trí thức, cũng không bằng 1 ông bần nông Nhật đâu, nói thế cho nhanh và ngắn ngọn, nhé !!!

Tội các anh to nữa là lo nhà mái Hộtnhưn nổ, chưa xây, nhưng các anh cứ nói nó nổ đó, sợ sợ là ..... " Bùm" 1 nhát , thế là phóng xạ bai bai bai như ông chim, người chết như rạ mấy đời chứ chả đùa , để chứng minh, các anh lôi tuyền mấy nhà khoa học hàng đầu của ta làm kim chỉ nam !!!

Mà các vị đó đến viện ngiên-kiú cũng chỉ để đun thuốc bắc, chứ biết cái đéo gì về hạt nhân mà nỏ mồm ?

Nếu Nhật chuyển công nghệ Hạt nhân sang, tất nhiên họ phải đảm bảo không nổ, sóng thần to to là bên đó mà cũng có nổ đéo đâu, dân họ sợ nổ , cũng dễ hiểu vì họ ăn 2 quả bom Núc rồi, họ sợ là phải quá .

Còn nếu có sóng thần tương-tự như thế sang ta thì phúc quá, đỡ phải chết kẹp xe-ngã dáo-ung thư-ngộ độc, Bùm phát xong hết, chúng ta xây lại những con người mới, người cũ mà lớp trí-thức ngu như các anh thì hết con mẹ nó thuốc rồi !!! Các anh chỉ có thuốc chuột.

Thế là mấy anh trí thức ta bẩu nhao " bọn Nhật đểu thật, sợ nổ mà còn đưa sang ta " thưa các anh, mời đọc lại đoạn đầu, thân các anh nhược tiểu mà dám so-sánh thì thật to gan, trình các anh đến cái xe công nông , là con nài nài :

 

Các anh làm còn đéo ra hồn cái xe, trong khi cái xe mái phế thải của Nhật cách đây hơn 40 năm ( "Phế -thải nghĩa là chúng vứt mẹ ra bãi rác rồi ) mà ta vẫn chạy cho đến tận bây giờ :

                             

Lại còn đấu thêm rơ-moóc nữa cho nó máu ha ha ha

Thân nhược tiểu thì chớ lên gân, các anh ạ, đồ thải ra của họ, ta vẫn dùng như đã từng, chết ai đéo đâu ?

Các anh cũng lo tốn tiền, lo con cháu phải giả nợ, tôi phục các anh quá, các anh nhiền-xa-trông-rộng quá, VN sink với VN line không làm các anh trắng mắt ra hả , cần đéo phải làm công trình gì, các anh vẫn phải trả nợ đó thôi, đằng này còn nhà máy điện- đường tào caotốc cho các anh ngày đêm chém gió .

Các nhà khoa học hàng đầu của ta, đã sản-xuất đc cái đéo gì cho đời thưa các anh ?

Ấy nhưng khi động đến cái cái gì to to như Tầu cao tốc hay Điện hạt nhân, thì cãi lấy cãi để !!!

Bài nài tôi đéo chưởi bậy câu nào khà khà thế mới tài !!!

@Bài của anh Pín Puồi Trâu, mang về cóp pết.

Để chứng minh chí thức VN ăn hại như thế nào thì đây, 9000 ông giáo sư của 90 triệu dân đéo có nổi 1 bằng sáng chế, còn không bằng thằng Bờ ru nây nửa triệu dân. Đúng là chí thức VN nuôi chỉ để sắc thuốc bắc với lại đi biểu tình, thế là hết mẹ việc, haha.


Hạng  Nước Dân số (triệu) Số bằng sáng chế 2011 
 1Singapore4.8   647
 2Malaysia    27.9 161
 3Thái Lan 68.1   53
 4Philippines93.6 27
 5Indonesia  232  7
 6Brunei 0.407 1
 7Việt Nam89  0

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

THAM LUẬN ĐỒI NGÔ


Thuở xưa cách mạng ruộng đất, ông Cụ lấy đất của bọn giàu chia cho bần nông. Bọn giàu khi đó bị đem ra đấu tố, tróc nã, bần nông thì hả hê, quyết triệt tận gốc trốc tận ngọn, láng giềng đấu tố lẫn nhau, họ hàng đấu tố lẫn nhau, thậm chí là con tố bố, vợ tố chồng. Tất cả là để dồn nhau vào chỗ chết. Bọn giàu nháo nhác, kêu khóc như ri, bị xử chết rất nhiều.

Sau đấy thì ông Cụ cũng thấy ân hận, đứng trước cuốc dân khóc khóc là.



Đấy là chuyện xa xưa, còn bây giờ tôi xin nói 1 chút về thằng Đồi Ngô, trường làng, phố huyện ở Bắc Giang.

Đời giáo làng thì có cái đéo gì, ngoài lương ra thì cùng lắm nuôi thêm con lợn, đàn gà, sống nhì nhằng. Được như tụi giáo Hà Sài dạy thêm dạy nếm còn có đồng ra đồng vào, đút lỗ miệng. Lắm ông buôn chữ, cũng giàu, nhà xe đủ cả.

Trẻ trâu nông thôn học mới tài. Chúng đến trường đã là cần mẫn, còn thời gian thì cấy, gặt, chăn trâu, cắt cỏ, lợn gà cơm nước, còn lại là chơi bời lêu lổng. Sách vở có khi cả năm chúng động vào 1 lần, còn lại để mốc ra. Đám có chí chấy thì hiếm lắm, 1 thôn mỗi năm có 2 đứa đậu đại học là mừng lắm rồi. Làm cỗ cũng linh đình ấy chứ. Ở phố huyện tuy đỡ vất vả nhưng bọn này lại chơi bời đú đởn hơn.

Trường làng mà lại dân lập nữa thì thôi rồi. Học phí gấp mấy lần quốc lập, bọn có chút thông minh giỏi giang đã vào hết trường chuyên của tỉnh, huyện. Đám làng nhàng thì vào hệ B, còn lại là bọn ngu cùng dốt tận đéo biết làm cách nào thôi đành vào dân lập, tiền có cao 1 tí nhưng bố mẹ cũng đỡ nhục, đám không tiền thì ha ha, đi làm phụ hồ thôi.

Mà cái bọn trường dân lập thì khác đéo gì kinh doanh bằng cấp, ông giả tiền tôi thì tôi cố cấp cho ông cái bằng tốt nghiệp, thuận mua vừa bán thế, đòi hỏi gì. Có điều, đã làm kinh doanh phải có lãi, kinh doanh chữ cũng đéo ngoại lệ. Làm ăn trong vòng 3 năm đổ ra không có lãi, tản giái ngay ấy chứ. Vì thế bọn chúng phải chèo kéo, phải tìm mọi cách thu hút bọn học sinh, tất nhiên cách tốt nhất để quảng cáo là tỷ lệ tốt nghiệp thật cao. Gì chứ con cái dốt nát không đâu chứa tự nhiên lại có cái trường hứa hẹn đủ điều dang tay ra đón, ông bà nào chả xuôi.

Thế nên thằng Đồi Ngô – một thằng dân lập cũng không ngoại lệ. Để tồn tại được thì nó phải cố sống cố chết dành được cái bảng thành tích tốt nghiệp cao cao 1 chút. Chứ phọt phẹt thì năm sau có chó nó vào học, ha ha. Và bọn quốc lập, tuy được bao cấp về cơm áo gạo tiền nhưng lại bị cái chỉ tiêu thành tích nó đè nặng trên đầu, cũng đéo ngoại lệ nốt. Cho nên trừ bọn trường chuyên lớp chọn học hành tử tế ra, tất thảy đều bố láo, chả phải riêng thằng Đồi Ngô.



Chuyện có thế thôi. Bọn lá cải làm ầm lên. Chúng cho rằng nền giáo dục An nam xuống cấp thế nọ, sâu mọt thế chai. Ha ha, có đéo đâu mà xuống. Chúng lại đổ tại quan bộ này, quan bộ khác. Ha ha, quan đéo nào lên cũng thế thôi, đỡ thế nào được.

Xứ An nam ta từ xưa đến nay toàn chú trọng đến cái danh đến nỗi ngấm mẹ vào máu mỗi con dân. Học hành chỉ mong được đỗ đạt, vinh quy bái tổ. Còn thì được việc hay không, đéo quan trọng. Tôi gọi đó là học để lấy cái hữu danh vô thực. Hỏi từ chị lao công, ông bảo vệ cho đến anh tiến sỹ bàn giấy, ai cũng bảo muốn con cái mình học hành giỏi giang, bằng nọ cấp kia. Các anh nhầm, học theo tôi nó chỉ là con đường cho con các anh tìm được việc và ổn định cuộc sống, chấm hết. Học để làm người ư? Khối thằng học đến hói đầu có ra con người đâu, trong khi đầy thằng vô học lại sống tử tế, lương thiện. Học để lấy bằng cấp ư? Bằng cấp đầy mình có làm được việc đâu, công ty lại mất mẹ công tào tạo kia kìa.



Chính vì cái máu ham hố danh vị bằng cấp đã thường xuyên đẩy An nam vào cái tình trạng thừa thầy thiếu thợ. Tầm này, cử nhân, kỹ sư cứ gọi là nhung nhúc như lợn con, trong khi công nhân kỹ thuật, lao động phổ thông… vừa thiếu lại vừa yếu, bởi chúng đâu có được đào tạo, người ta đéo coi chúng là nghề. Làm những nghề này nói ra, nhục nhục là.

Có cầu ắt có cung, thiên hạ cần bằng cấp thì Bộ Dục sẽ cấp bằng. Thay vì rèn rũa tay nghề cho con em để tìm kiếm 1 công việc ổn định thì các anh lại mất thời gian để chúng nó theo đuổi tấm bằng mà nhiều đứa không thể theo được. Vậy dẫn đến là người ta mua bằng, bán bằng có gì lạ.

Lỗi tại các anh như thế, các anh đéo nhận ra còn đổ vấy cho người khác. Chừng nào cả xã hội các anh chưa thoát khỏi tư duy Bằng cấp là vinh quang thì Lao động đéo bao giờ được phát huy ở xứ An nam này cả. Đã vậy các anh còn mắc cái tội lớn lắm, ấy là đòi xử tội bằng được đám giáo làng. Ha ha, đám này tội 1 thì cái tăm tối của các anh là 10. Cả xứ này có biết bao ngôi trường, biết bao nhiêu nhiêu ông bà giáo đã nhân nhượng cho học sinh, các anh có xử hết không? Mà cho dù các anh có xử hết thì đám học sinh ngu dốt kia các anh vứt nó đi đâu, đéo ai nhận chúng nó – những đứa mà bằng không có, tay nghề cũng không? Ngay từ đầu biết chúng dốt, các anh tống mẹ chúng đi học việc đi, may thêu, sửa chữa, xây lắp, phục vụ… thiếu mẹ nghề, như thế chúng nó cần chó gì bằng cấp mà phải mua bán, xin cho. Chúng nó cờ bạc, đĩ điếm, hút sách là vì xã hội các anh có tạo việc cho chúng đéo đâu. Não của dân An nam ta mụ mẹ nó những bằng và cấp rồi. ha ha.



Các anh còn bàn luận, nghị luận, hội ý, hội đàm đòi tuyên dương thằng cu đã tố cáo cô giáo nó – người đã thương tình mà cho nó thi qua. Tôi thấy cái việc này đéo khác gì cái việc đấu tố mà tôi nói trên kia, ha ha. Bây giờ là trò đấu tố thầy, trò được tuyên dương, thầy bị xử. Sau này là con đấu tố bố thì đéo biết tuyên dương, xử phạt thế nào đây các anh?


Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

DỰNG NHÀ

Đợt này công ty nhàn việc, tôi thành ra rỗi rãi. Lướt mạng mãi cũng chán, tôi bèn lập blog chơi. Người ta lập blog để câu view, còn tôi lập blog để giết thời giờ vô bổ. Nội dung vì thế cũng chỉ ba thứ lăng nhăng mà thôi. Người ta câu view bằng nhiều cách như là đăng tin hot, tin giật gân, tin độc hoặc là thể hiện tài văn của mình cho thiên hạ thưởng lãm. Những thứ đó tôi đéo có và tôi cũng đéo cần, tôi có câu view đâu, đéo đủ trình nhọc bỏ mẹ.

Biển hiệu nhà tôi là Trẻ Trâu, nghe rất... trẻ trâu. Kệ mẹ, tôi thích là được. Vửa có trẻ vừa có trâu, tha hồ mà khỏe. Với lại có vẻ dân dã đồng quê, hợp với tôi.

Hì hục một lúc thì tôi cũng dựng xong nhà. Tuềnh toàng vãi đái. Tôi hy vọng càng về sau nó càng khang trang to đẹp hơn. Mỗi ngày tôi sẽ vác 1 ít gỗ đá về, đắp điếm cho nó.