Trang

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

VÀO NAM LẦN ĐẦU



Bà ngoại tôi đẻ 6 người, dì 2 ngay dưới mẹ tôi vào Nam Kỳ lấy chồng rồi sống luôn trong đó. Xa xôi nên cũng ít có điều kiện ra Bắc Kỳ.


Ngày ấy quãng đầu 198x gì đó đéo nhớ, tôi còn nhi đồng bé bé học lớp vỡ lòng, nhân nghỉ hè mẹ tôi cho tôi vào nam thăm dì và các em. Dì tôi có 2 em nhẽ sàn sàn tuổi tôi, chưa ra Bắc Kỳ bao giờ, tôi thì chưa vào Nam Kỳ cũng. Được đi chơi xa tôi thích thích là, dĩ nhiên là trừ bố tôi. Ngài ấy bố tôi đi làm xách cặp lồng cơm, mẹ tôi vào Nam thì bố tôi cơm niêu nước lọ.

Hôm đi, bố tôi đèo 2 mẹ con ra bến xe, đến giờ tôi cũng đéo nhớ là bến nào, chỉ biết nó to to, bẩn bẩn là nhưng đéo đông như giờ. Ngồi một lúc dặn dò nọ kia thì bố tôi về, tôi bỗng mót ỉa. Vẫn may là chưa lên xe không thì tôi ỉa mẹ ra quần. Thời thởi lấy đéo chuồng xí công, nhân dân tuyền ỉa quanh quẩn bến xe, sau những bức tường, đống gạch. Tôi ngại ngại là đéo dám ỉa bậy công khai, nhẽ thời thởi tôi đã là 1 ông người công chính, dù là bừn lông tuyền tòng. Tôi muốn ỉa chỗ nào kiến kiến tí. Ở nhà thì dĩ nhiên, tôi hay ỉa ở vườn sạch sẽ, hay là chuồng lợn dù sao cũng đéo bẩn như chuồng xí kê gạch che lá chuối.

Cuối cùng mẹ cũng dẫn tôi vào 1 chỗ kiến kiến. Tôi nhiền chỗ đó ướt nước, nhiều xoong chậu, bếp lò. Kệ mẹ, kiến kiến là tôi tụt quần ỉa. Mẹ tôi cầm quần đùi cho tôi. Vừa ỉa xong chửa kiệp chùi đít thì bỗng the thé có tiếng liền bà quát tháo. Một bà sồn sồn nhao ra xỉa xói ngón tai chỉ chỏ loạn xạ, thỉnh thoảng lại chỉ về phía bãi cứt hãy còn nóng hổi. Bà bả 1 mực đòi tịch thu cái quần đùi của tôi còn mẹ tôi thì phân bua. Tôi thì vẫn nồng nỗng, đít loe nhoe cứt, há mồm hóng cãi nhao. Hóa ra tôi ỉa mẹ vào bếp nhà bà kia, giờ nghĩ lại thấy mẹ tôi tài tài là, dữn con ỉa ngai vầu bếp nhà người ta, hehe. Hồi hổi nhà dân sát mẹ bến xe, chả có rào ngăn mẹ gì nên ỉa nhầm chắc cũng không hiếm. Địt mẹ, thời thởi làm một ông người công chính, ỉa kiến đáo tí cũng khó khó là.


Sau đấy thì cũng lên xe. Bần lông đi xe, gớm mẹ tôi thì sai ngất ngư, còn tôi thì chả sao, nhẽ có khí chất lãnh đạo từ sớm. Hehe. Tôi hít hà mùi khói xe, thấy thơm thơm, địt mẹ, tài thật, giờ mà ngồi xe ko mái lạnh, ngửi khói thì dức đào lao lắm. Bác tài đeo cái dây chuyền lủng lẳng, to như xích chó, bác là dân Nam Kỳ, vốn quen biết chỗ nhà dì tôi nên mẹ con tôi được đi miễn phí không phải mua vé. Về sau tôi nghe kể bác làm lái xe giàu lắm, cắn bú gái mú bạt mạng, chả vợ con gì. Rồi một lần uống say bác nằm ngủ trên nóc xe bị trúng gió lăn xuống đất chết. Thôi thì sinh nghề tử nghiệp. Lúc sống thì tiền tiêu không hết thế mà khi chết chả có 1 xu, người ta phải đi quyên góp để làm ma cho bác. Thân phận Nam Kỳ Chó nó thế đấy, có khác gì con diễn viên Lê Tuấn Anh sau này.

Xe đi trong rất lâu, ban đầu tôi còn khoan khoái ngắm cảnh, sau chán vì chỗ đéo nào cũng như nhau. Nghèo nghèo, xơ xác, tôi ngủ mẹ. Đến đoạn Bình Trị Thiên mẹ tôi bảo, tôi thấy còn xác xơ hơn, tinh dững cát với ao chuôm, mãi sao mới biết là hố bom. Địt mẹ, thỉnh thoảng lại gặp cái vỏ ông bom  to dư thùng phi, nằm chềnh ễnh ven đường. Hồi hổi chắc đéo ai buôn đồng nát, chứ phải giờ, bom nguyên quả thì bần lông vẫn gính về cưa như thường. Địt mẹ đúng là Trung Kỳ Chó, nghèo nghèo là.



Đến tỉnh buồi nào ý đại khái sát biển, mẹ mua cho tôi 1 túi cua độ 4 con, mẹ 1 tôi 3. Thực ra là ghẹ nhưng tôi bừn lông gọi mẹ  là cua vì đã nghe ông ghẹ là ông đéo nào. Lần đầu tiên thấy ông cua to to là, ăn ngon ngọt hơn hẳn cua đồng, tôi cắn dè lắm, lúc cắn xong cái càng mãi thật lâu mới lại dở ra cắn cái mai. Hết đêm tôi mới xong 1 con, còn 2 con tôi để mai nhấm nháp. Địt mẹ, giời mùa hè, sáng sau dậy thiu mẹ hết, ngưởi khắm hết cả xe, nhân dân cứ nhao nhao, thế là tôi đứt ruột vất đi. Địt mẹ, đúng là bản tính Bắc Kỳ chó, lúc đéo nào cũng chi li chắt bóp, xong rồi chả có cọng lông lồn mà cắn.

Vào đến Gồng, uôi địt mẹ, bần lông tôi cứ tròn mắt há mồm tưởng thiên đường. Nhà cửa san sát cao cao là. Người đông dư chải hội. Xe lam chại vè vè, địt mẹ nhưng tôi để ý nhất là đồ ăn. Hoa quả thôi thì đủ loại, toàn thứ lạ hoắc. Nào là ông quả xù xì dư mít nhưng ngửi lại thối thối, nào là quả đo đỏ đầy lông... địt mẹ tôi sướng mê. Bừn lông mà, nhiền cái ăn là sướng mẹ gòi.



Nhưng hóa ra dì tôi ko ở Gồng mà là ở miệt vườn Đồng Tháp, phải đi qua phà đéo gì không nhớ, giờ nó có cầu Mỹ Thuận rồi. Đến Đồng Tháp tôi nhiền ko bằng Gồng, nhưng hoa quả vẫn bạt ngàn. Hơn đứt mẹ nhà quê Thanh Trì, Nụi của tôi dồi. Nói chung Đồng Tháp cũng đéo vấn đề gì.

Nhà dì tôi giầu nhất xóm, phần vì 2 vợ chồng làm công ty thủy sản, phần thì xung quanh tinh bần lông Nam Kỳ nên không đọ được với nhà dì tôi. Với bản tính ki kóp bắc kỳ chó nên Hồi hổi nhà dì tôi đã xây gạch, đổ mái bằng, chú tôi có xe cúp 50, địt mẹ tôi thấy giầu vãi dắm. Xung quanh là nhà hàng xóm, tinh lợp lá dừa, nằm ọp ẹp ven dững con mương, địt mẹ đúng kiểu xóm nhà lá chấm in pho. Tuy nhiên bần lông đấy tôi thấy phong lưu lắm chứ không nghèo, liền bà nào cũng thấy vàng đeo cổ, hôm nào cũng thấy cắn bú no nê, duy chỗ ở thì huơ hoác đéo khác chuồng lợn. Hầu như chả nhà nào làm cửa vì trong nhà có đéo gì đâu mà giữ. Địt mẹ đúng là Nam Kỳ Chó chỉ cắn bú là tài, có chỗ ngủ ngái thì đéo lo. Giời mưa cứ mang chậu hứng tồ tồ trong nhà. Kinh nhất là bần lông Nam Kỳ xây mẹ mả ở vườn, có nhà xây luôn trong nhà, khách vào thì lấy mả làm bàn uống nước luôn, thế mới tài.



Quang cảnh làng xóm thì toàn kinh rạch, ao mương với lại bạt ngàn dừa và cây trứng cá. Thỉnh thoảng lại gặp cái chuồng xí lưng lửng, quây lá dừa, chả có mái che mẹ gì cả, chuồng xí dựng lơ lửng ngoài kinh mương, có cầu tre ngăn ngắn bắc sang. Ỉa ở đó thích rất, sạch sẽ, mát mẻ, lại nghe cứt rơi tõm tõm xuống mương rất vui tai. Riêng chuồng xí nhà dì tôi thì đã có loại ngồi xổm lát gạch men trắng sạch sẽ, mỗi điều tôi không thích là khi ỉa xong lại phải múc mấy gáo nước dội để trôi cứt. Tôi toàn quên nên hay bị cằn nhằn. Sau tôi toàn trèo lên thành chuồng lợn ỉa. Phần vì đỡ phải dội nước, phần vì vẫn không quên bản tính bần lông thích ỉa chuồng lợn của mình. Ỉa chuống lợn tôi thấy thoải mái mà cứt lợn dẫu sao ngưởi vẫn thơm hơn cứt người. Ông lợn kể ra cũng tài tài là.



Nhà dì tôi ngoài 2 đứa con trai còn nuôi bà mẹ chồng. Tuy sống trong Nam lâu năm nhưng vẫn là Bắc Kỳ gộc, chú rể tôi là người Ninh Bình mà. Chú gì quý tôi nhưng bà già mới 2 thằng em ghét tôi lắm. Bà già có gì cắn cũng dấu diếm đéo cho tôi còn 2 thằng em toàn chưởi tôi là thằng quê Bắc Kỳ. Địt mẹ quê quê cái đầu buồi, chúng mài Đồng Tháp mới quê, bố mài Hà Nụi đơi nài. Chúng mài chỉ sướng khoản cắn bú. Công nhận.

Nói về khoản cắn bú ở đây thì phong phú lắm. Trong khi Bắc Kỳ chó còn ăn bo bo xếp hàng tem phiếu thì nhà dì tôi ăn sướng lắm. Nhẽ làm công ty thủy sản nên nhà lúc nào cũng có tôm cá cắn ngập răng. Sáng thì tôi ra đầu xóm ăn bánh chuối. Bánh làm từ chuối chín thái lát như đồng xu, trộn bột mỳ rán trong chảo ngập mỡ, vớt ra đĩa dưới nước cốt dừa sền sệt trắng trắng. Chuối thì tôi chả lạ mẹ gì nhưng nước cốt dừa hồi hổi mí được ăn. Ngầy ngậy thơm thơm lạ miệng, tôi ưng lắm. Ăn xong thì cắp đít về, dì tôi giả tiền. Hôm nào cũng.



Ăn sáng xong thì tôi hay chơi với thằng em thứ 2, thằng nài ăn ngon, tinh ăn hủ tíu với bún chứ đéo thèm ăn bánh chuối. Nó chơi 1 lúc là đánh nhau với tôi, đéo cho tôi chơi đồ chơi cùng. Tôi cũng đéo cần, ra vườn đập trứng cá ăn, có khi rụng nhiều đéo cần đập cứ ra gốc nhặt. Quả chín đỏ, ăn lạo xạo, thơm thơm là. Bọn trẻ con xóm đéo đứa nào ăn, nhìên tôi cắn là chúng lại chưởi đụ má thằng Bắc Kỳ đói ăn.

Mà đói ăn thật nên tôi cắn cái gì cũng thấy ngon thấy lạ. Sầu riêng tôi tỉn hàng múi. Nhà dì tôi với mẹ tôi chả ai ăn được, cứ kêu thối. Tôi thì cứt lợn, khói xe còn ngưởi được, sầu riêng ăn thua mẹ. Chôm chôm thì tôi chơi hàng chùm, hai thằng em tôi không thích ăn, chúng chỉ lấy hạt vùi bếp tro nướng, ăn bùi bùi, giòn giòn. Tôi cũng bắt chước. Buổi tối chú tôi lái xe chở 3 chúng tôi ra Sa Đéc ăn kem, sinh tố. Thằng em thứ thì đành chanh đành chói, tị nạnh với tôi suốt, còn thằng anh nó lớn tuổi hơn tôi, ra cái vẻ người lớn đéo thèm chơi. Hồi hổi chú tôi thường gọi loại đắt tiền nhất là kem cốc cho chúng tôi, tôi tỉn no kem sầu riêng, còn khi nào phải kem socola ăn thấy đăng đắng tôi xúc mẹ sang cốc thằng anh lớn thế là nó cằn nhằn chưởi đụ má thằng nhà quê ngai.

Ở ngoài quê Bắc Kỳ tôi cũng được ăn kem, nhưng toàn kem đá pha đường hóa học, thằng bán kem đèo xe đạp cái thùng xốp phiá sau, vừa đi vừa bóp cái kèn kêu Be búp be búp be búp...Kem ở Đồng Tháp dù là đất nhà quê Nam Kỳ nhưng khác hẳn ăn ngon lắm, mềm mịm, lạnh toát thơm mùi hoa quả. Kem đắt tiền thì bán trong hiệu đựng trong ly aka cốc, kem rẻ hơn thì người ta đi bán rong bằng xe ba gác đẩy trên đường. Xe treo cái chuông cứ leng keng leng keng. Có lần tôi đang cắt tóc nghe tiếng xe kem đi qua, chả nói chả rằng nhảy mẹ xuống để chạy theo, bác phó cạo giật nảy, tỉa mẹ kéo vào vành tai tôi, máo chải be bét, tôi hơi đao 1 tí nhưng lúc mẹ đưa tôi ly kem ốc quế là tôi quên mẹ luôn. Đúng là đói ăn có khác, hehe.

Ở nhà dì đâu được 1 tháng thì dì đưa mẹ con tôi lên Gồng. Hôm mới vào tôi chỉ được đi qua còn đận đẩn thì lên chơi hẳn hoi. Ngài đầu chúng tôi vào chơi nhà ông chú họ aka em họ mẹ tôi. Nhà dì tôi vốn đã khá giả nhưng đối với nhà ông nài thì chỉ vo ve dư muỗi. Cô bé con nhà nhả có cả cái đàn to to là, có những phiếm bấm trắng trắng đen đen, bấm nghe vang vang. Mãi sao tôi mới biết đấy là đàn pi-a-nô. Địt mẹ giàu vãi cứt thật. cũng phải thôi vì tôi nghe mẹ nói ông chú nài có gia đình ở hết bên Tai nên tiền gưởi về không thiếu.

Ở lâu thì ngại nên ba người chỉ ngủ 1 đêm rồi sáng mai là về, nhân thể đi chơi chơ bến Thành. Gớm chợ to to là, đéo có dì dắt khéo tôi lạc mẹ mất. Người ngưởi, hàng hóa đông đúc náo nhiệt, tôi như thướng lệ chỉ nhiền ngắm đồ chơi với đố cắn. Dì tôi mua cho tôi mấy thứ đồ chơi nhựa, tôi ưng lắm. qua hàng bán dừa, tôi nằng nặc đòi mua cùi dừa. Tôi cầm cả miếng cùi to dày, vừa đi vừa cắn nghênh ngang. Mọi người nhiền tôi cười cười. Dì tôi có vẻ xấu hổ lắm, cứ bảo tôi vất đi. Nhẽ trong nài chỉ xay dừa lấy nước cốt, thế nên cắn cùi dừa như tôi hẳn chỉ có Bắc Kỳ đói ăn. Sau này tôi đéo bao giờ ăn món cùi dừa nữa.

Đi lòng vòng đến trưa thì chúng tôi ăn, tôi làm 1 bụng tròn căng, lại đá thêm ít sinh tố nữa. Xong thì mót ỉa, đúng là chỉ ăn với ỉa là tài – mẹ tôi bảo. Nhẽ vì vẫn hãi vụ ỉa vào bếp nhà người ta nên tôi nằng nặc bắt phải đưa về nhà dì tôi ở Đồng Tháp. Thế là cả ba lại rồng rắn đi xe đò, qua phà về Đồng Tháp. Tôi nhiện 3,4 tiếng gì đấy, khổ không thể chiệu được, đấm đít củ khoai liên tục, ông người cứ vặn vẹo, bụng thót cả lại. Về đến tận nhà tôi mừng quá nhao ngai lên chuồng lợn. Chửa kiệp tụt quận ngồi xuống thì tôi đã ỉa xối xả không hãm được. Tôi thở phào khoan khoái, nhẹ nhõm, thôi thì ỉa đùn ở nhà cũng chả sao. Thật đúng là:

Ỉa phải nhiện, khổ không thể tả
Thả chuồng xí, sướng quá quận công.

Ba tháng hè trôi qua, tôi cũng phải về đi học. trước hôm đi hàng xóm sang chào đông lắm, dì tôi thì mua rất nhiều quà, tinh những hoa quả với cá khô, lạp xưởng. Riêng chú rể cho tôi một cái đồng hồ đeo tay sáng choang. Tôi thích lắm, đeo vào cánh tay suốt, nhẽ vì nó quá rộng. Nhưng thế đéo hôm sau dậy thì mất mẹ, cả nhà nhồng lên đi tiềm không thấy. Tôi tiếc quá, khóc khóc là. Đến lúc chuẩn bị đi dì tôi pha ấm trà để uống thì phát hiện ra nó ở trong trỏng. Hóa ra thằng em thứ với bà nó lập miu, giấu mẹ cái đồng hồ vào đấy. Thật là giời có mắt. Nhưng mà cuối cùng nó cũng đéo thuộc về tôi. Lúc về đi tàu, kẻ gian lấy mẹ nó mất. Thật là của thiên trả địa, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Địt mẹ, ức muốn chết.

Sau nài lớn lên tôi cũng có nhiều dịp vào Nam Kỳ, tuy nhiên nhà dì tôi đã chuyển lên Gòng ở, do mấy đứa em đều học hành, làm việc trên đó cả, nên tôi không vào Đồng Tháp miền Tai nữa. Mấy chục niên, không rõ miền Tai nó thế nào. Tôi cũng thấy nhớ nhớ là.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét