Trang

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

THỢ VĂN



Ngài xưa đọc truyện Thủy hử, tôi thích 108 vị anh hùng Lương Sơn lắm, toàn anh hùng hào kiệt, trọng nghĩa khinh tài, thay trời hành đạo. Và dĩ nhiên tôi ghét lũ gian thần Cao Cầu, Sái Kinh, hoạn quan Đồng Quán. Toàn một lũ ngu dốt, tham lam, đê tiện, nói chung là gian thần hại dân hại nước. Giận nhất là khi tụi Đồng Quán Cao Cầu cướp công và hại chết các vị anh hùng khi họ chinh phạt Phương Lạp trở về.

Tôi cũng nghe truyện này dựa trên 1 số nhân vật có thật thời Tống Huy Tông bên Tàu. Sau này tìm hiểu thì mới biết:

Tống Giang được đề cập tới trong Tống sử vào tháng 2 năm 1122 (Tuyên Hòa thứ 3) thời Tống Huy Tông với chi tiết là tri châu Trương Thúc Dạ đem quân đánh Lương Sơn. Tống Giang trúng kế, viên tướng tài ba của Tống Giang là Lư Tuấn Nghĩa bị Trương Thúc Dạ bắt. Tống Giang lui vào cố thủ không ra. Trương Thúc Dạ vừa đánh vừa chiêu hàng. Tống Giang chấp nhận quy hàng và làm Sở Châu an phủ sứ cho triều đình.


Địt mẹ thế mà Thủy Hử 1 tấc đến giời ca ngợi bọn Tống Giang, Lương Sơn như thần thánh, bất khả chiến bại, coi quan binh triều Tống như cỏ rác, giết người như lấy đồ trong túi. đcm.

Cao Cầu là người phủ Khai Phong. Cha đẻ là Cao Đôn Phục, có hai anh em. Ông có 4 người con trai đều có danh tiếng.Tên tuổi của ông có ghi chép trong Huy chủ hậu lục của Vương Minh Thanh thời Nam Tống. Theo đó, thuở nhỏ ông là người ở của Tô Đông Pha và chuyên việc chép sách. Sau theo xu mật đô thừa chỉ Vương Tiển  hay Vương Sân, tức Vương Tấn Khanh, bạn thơ phú họa của Tô Đông Pha. Do Đoan vương (sau này là Tống Huy Tông) và Vương Tấn Khanh có quan hệ thân thiết nên Cao Cầu có cơ hội tiếp xúc với Đoan vương. Khi Đoan vương lên ngôi, ông cùng đại tướng Lưu Trọng Vũ lo liệu công việc vùng biên ải, sau lại cùng Lâm Sư đi sứ nhà Liêu. Khi về được cất nhắc làm quan coi quản việc ba quân với chức thái úy. Sau khi Huy Tông thoái vị, ông cũng bị thất sủng. Ngày 14 tháng 5 (âm lịch) Tĩnh Khang năm thứ nhất (1126) chết vì bệnh.


Rõ là Cao Cầu đéo phải phường lưu manh trộm cắp thậm chí còn có chút công lao trấn biên, đi sứ, thế mà Thủy Hử đổ riệt cho hắn là tên đại gian, đại ác, vô học, bất lương.

Đồng Quán: Năm 1120, tại Giang Nam nổ ra cuộc khởi nghĩa Phương Lạp. Phương Lạp nhanh chóng phát triển lực lượng, thành lập chính quyền nông dân tại 6 châu 52 huyện thuộc 4 tỉnh Giang TôChiết GiangAn Huy và Giang Tây hiện nay.Tống Huy Tông vội hạ lệnh bãi bỏ việc tìm hoa thạch cương để bớt sự bất bình của dân chúng, rồi cử Đồng Quán giữ chức Tuyên phù sứ Giang, Triết, Hoài Nam, làm tổng chỉ huy cùng Đàm Trinh cầm 15 vạn cấm quân cùng quân từ các vùng Tần, Tấn, Phiên, Hán đi đánh Phương Lạp.Tháng giêng năm 1121, Đồng Quán kéo đến giải vây cho Tú châu, trong ngoài cùng tướng giữ thành là Vương Tử Vũ giáp công đánh tướng nổi dậy là Phương Thất Phật thua to. Quân Tống giết chết 9.000 quân nổi dậy. Phương Lạp rút về cố thủ ở Hàng châu.Tháng 2 năm 1121, quân tiên phong do đích thân Đồng Quán và Trạch Chân chỉ huy kéo đến bờ sông Thanh Hà, hai cánh quân áp sát lại giáp công. Phương Lạp thua to, phải bỏ chạy. Không lâu sau, các tướng Tống là Lưu Đình Khánh, Vương Ly, Vương Hoán, Dương Hoài Trung, Tân Hưng Tông lần lượt kéo đến hợp sức, lần lượt chiếm lại các thành trì từ tay Phương Lạp.Tháng 4 năm 1121, Phương Lạp bị bắt sống cùng vợ con và 52 tướng. Sang tháng 3 năm 1122, Đồng Quán dẹp nốt được lực lượng còn sót lại của Phương Lạp, hoàn toàn bình định Giang Nam. Nhờ công dẹp Phương Lạp, Đồng Quán được phong làm Thái sư, đổi đất phong đến nước Sở.

Xem ra hoạn quan Đồng Quán không phải không có tài, đánh đông dẹp bắc, xông pha trận mạc, thảo phạt được Phương Lạp, công lao không hề nhỏ với triều Tống. Thế mà Thủy Hử viết về y như 1 thằng ăn hại, tranh công đoạt lợi từ các anh hùng Lương Sơn Bạc.

Rõ 2 cô thợ văn Nại Am Thi với Quán Trung La là quân đại bịp. Đổi trắng thay đen, dựng tụi giang hồ thảo khấu ăn cướp lên làm anh hùng, dìm bọn có công lao, tài cán thành quân ăn cướp. Địt mẹ đúng là bọn nhà văn nói láo di truyền.

Bọn độc giả thì từ già đến trẻ đều tin 2 cô thợ văn nói láo này, thế mới tài.



Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

LÀM TÍ THƯ GIÃN

Trẻ xông pha


Già gương mẫu

Cớm nhà anh Ủn vãi cứt chưa?

Ghita cần lao

Vàng son Tai với đàn hạc

Game Nhật thích chưa?

ANH TÔI



Anh tôi hơn tôi hai tuổi, ngày xưa các cụ đẻ mau nuôi một thể. Vì là sàn sàn trứng gà trứng vịt nên chúng tôi đánh chửi nhau suốt ngài. Tôi đéo bao giờ gọi là anh toàn mày tao. Tôi được cái học khá còn anh tôi đã dốt lại còn nghịch, mà toàn nghịch ngầm. Ông già tôi dữ đòn lắm nhưng anh tôi đéo chừa được nghịch.

Trong khu nhà tôi toàn lũ trẻ sàn sàn nhau, anh tôi và 1 thằng bạn thay nhau cầm đầu trong mấy trò nghịch ngợm. Tôi phận em út chỉ cung cúc đi theo tham gia.

Gần nhà tôi có cái nhà trẻ rộng lắm, trồng rất nhiều những cây phượng vàng, phượng đỏ. Chúng tôi thường lang thang quanh khu phố rồi trèo tường vào đó chơi. Và hầu như lần nào anh tôi cũng rủ cả bọn trèo lên cây để ỉa. Địt mẹ chúng tôi trông dư dững ông chim đậu trên cây ỉa xuống. Cảm giác chênh vênh mạo hiểm lại xen lẫn thống khoái ỉa đái bản năng thú vị rất. Tôi thì nhát gan chỉ dám leo cành thấp cho đỡ chóng mặt. Tất nhiên chúng tôi ngồi xen kẽ để khỏi ỉa vào đầu nhau, tuy vậy nhiều lần tôi thấy cứt ông anh trên đầu rơi vèo vèo trước mặt, hãi hãi là.

Có 1 hôm anh tôi dẫn 1 ông lạ hoắc nhập bọn. Chơi 1 lúc thì chúng tôi lại rủ nhau ỉa. Địt mẹ thời thởi văn hóa nghèo nàn, đéo có ipad máy tính như giờ đâm ra quanh quẩn toàn nghịch bẩn chơi dại. Điều nài thông cảm được.

Ông bạn anh tôi dát hơn xả tôi, ngồi ỉa ở cái cành thấp nhất, đã thế còn đéo dám ngồi xa mà phải ôm sát cái thân cây. Sự việc như thế tưởng không đáng nói. Thế nhưng từ lúc tụt xuống người ông đéo nào cũng thối hoăng hoắc. Mới đầu chúng tôi nghi ngờ nhau có thằng không chùi đít. Sau rồi mới phát hiện áo ông nào cũng dính cứt vàng khè. Hóa ra ông nhát gan ỉa mẹ nó sượt qua phần gốc cây, thế là lúc chúng tôi tụt xuống thằng đéo nào cũng dính cứt, đcm. Sau bữa đấy tôi đéo muốn tham gia cái trò ỉa cây của anh tôi nữa.



Nhưng có lần nghịch nhất của anh tôi khiến tôi nhớ mãi. Số là trong khu nhà tôi có con bé xinh lắm, chúng tôi đứa đéo cũng thích, nhưng mà con ý kiêu, khinh bọn tôi ra mặt, nhà nó giàu mà. Cho nên chúng tôi chuyển từ thích sang ghét, đcm bọn giàu luôn đáng ghét – bọn nghèo luôn nghĩ thế - vì chúng tôi là bọn nghèo mà, ha ha.

Đợt đó nhà con bé kia xây nhà, nhà 3 tầng 4 mặt to vãi dắm nhất cả khu luôn. Khi nhà nó chuyển bị hoàn thiện, lăn sơn vào trông đẹp lắm. Chúng tôi bàn nhau đột nhập vào nhà đó chơi xem có gì bên trong. Buổi đêm bọn thợ về hết, chúng tôi trèo tường vào bên trong. Nhà nó đã lắp đặt cửa ra vào, tuy nhiên 1 số cửa sổ chưa lắp hoa sắt, cánh cửa, nhờ đó chúng tôi chui vào được bên trong. Vào được rồi chúng tôi quan sát thấy nhà nó đã sơn hoàn thiện bên trong, lát gạch men, ổ cắm điện đầy đủ cả, duy có đồ đạc thì chưa chuyển về, chắc nhà nó đợi hoàn thiện nốt bên ngoài. Chúng tôi tha thẩn khám phá hết các phòng nhà nó cũng chán. Anh tôi bàn là ỉa mẹ vào nhà nó cho bõ ghét, bọn tôi hưởng ứng ngay. Thế là bọn tôi tụt quần, cố rặn cho bằng được, ỉa đái rải rác khắp các phòng nhà nó. Sau đó thì chúng tôi chuồn.

Mấy hôm sau chúng tôi nhiền con bé kia hả hê lắm, nhưng thế đéo nào có anh trong bọn bô lô ba la cái mồm đến được tai nó. Thế là nó về nó mách bố. Bố mẹ nó vẫn đang điên cái vụ dọn cứt nhà mới nên truy bằng được tên từng thằng, xong rồi đến từng nhà mách. Ông già tôi nổi điên lên, trút mưa đòn vào anh tôi, còn tôi thì đéo sao, thế mới tài, có lẽ do anh tôi đầu têu với lại nhiều lần nghịch quá. Lúc ông đánh anh tôi, tôi sợ đứng ngoài cửa đéo dám nhìn vào chỉ nghe tiếng ầm ầm bên trong, lúc đầu anh tôi kêu to sau thấy lạc hẳn mẹ giọng đi, tôi hãi hãi là, sợ ông giết anh tôi mất. Xong rồi bất thình lình anh tôi chạy ra, mồm mũi ròng ròng máu, tôi kinh hãi òa lên khóc, đcm. May mà hồi đó chưa có lá cải chứ nếu không chúng đưa mẹ lên báo thì cũng gay cho ông già tôi.

Sau lần đấy tôi cạch hẳn đéo dám tham gia trò gì với anh tôi nữa, nhưng anh tôi thì vẫn chứng nào tật ấy, đến tận khi học trung cấp vẫn đéo bỏ được cái tính ham chơi.

Tuy nhiên như ông anh tôi còn đỡ chứ bọn bạn anh tôi nhiều anh nghiện, đi tù rồi chết. Duy có anh bạn đầu têu nghịch giống anh tôi thì giờ làm công an, cũng ấm cái thân. Anh tôi đi làm nhì nhằng sau cũng thất nghiệp vì học hành đéo ra gì, thế là ông già cho anh về quê mở trang trại nuôi cá. Bây giờ anh không còn ỉa vung vãi lung tung nữa, anh phải để dành cứt để ỉa cho cá ăn.