Trang

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

ANH TÔI



Anh tôi hơn tôi hai tuổi, ngày xưa các cụ đẻ mau nuôi một thể. Vì là sàn sàn trứng gà trứng vịt nên chúng tôi đánh chửi nhau suốt ngài. Tôi đéo bao giờ gọi là anh toàn mày tao. Tôi được cái học khá còn anh tôi đã dốt lại còn nghịch, mà toàn nghịch ngầm. Ông già tôi dữ đòn lắm nhưng anh tôi đéo chừa được nghịch.

Trong khu nhà tôi toàn lũ trẻ sàn sàn nhau, anh tôi và 1 thằng bạn thay nhau cầm đầu trong mấy trò nghịch ngợm. Tôi phận em út chỉ cung cúc đi theo tham gia.

Gần nhà tôi có cái nhà trẻ rộng lắm, trồng rất nhiều những cây phượng vàng, phượng đỏ. Chúng tôi thường lang thang quanh khu phố rồi trèo tường vào đó chơi. Và hầu như lần nào anh tôi cũng rủ cả bọn trèo lên cây để ỉa. Địt mẹ chúng tôi trông dư dững ông chim đậu trên cây ỉa xuống. Cảm giác chênh vênh mạo hiểm lại xen lẫn thống khoái ỉa đái bản năng thú vị rất. Tôi thì nhát gan chỉ dám leo cành thấp cho đỡ chóng mặt. Tất nhiên chúng tôi ngồi xen kẽ để khỏi ỉa vào đầu nhau, tuy vậy nhiều lần tôi thấy cứt ông anh trên đầu rơi vèo vèo trước mặt, hãi hãi là.

Có 1 hôm anh tôi dẫn 1 ông lạ hoắc nhập bọn. Chơi 1 lúc thì chúng tôi lại rủ nhau ỉa. Địt mẹ thời thởi văn hóa nghèo nàn, đéo có ipad máy tính như giờ đâm ra quanh quẩn toàn nghịch bẩn chơi dại. Điều nài thông cảm được.

Ông bạn anh tôi dát hơn xả tôi, ngồi ỉa ở cái cành thấp nhất, đã thế còn đéo dám ngồi xa mà phải ôm sát cái thân cây. Sự việc như thế tưởng không đáng nói. Thế nhưng từ lúc tụt xuống người ông đéo nào cũng thối hoăng hoắc. Mới đầu chúng tôi nghi ngờ nhau có thằng không chùi đít. Sau rồi mới phát hiện áo ông nào cũng dính cứt vàng khè. Hóa ra ông nhát gan ỉa mẹ nó sượt qua phần gốc cây, thế là lúc chúng tôi tụt xuống thằng đéo nào cũng dính cứt, đcm. Sau bữa đấy tôi đéo muốn tham gia cái trò ỉa cây của anh tôi nữa.



Nhưng có lần nghịch nhất của anh tôi khiến tôi nhớ mãi. Số là trong khu nhà tôi có con bé xinh lắm, chúng tôi đứa đéo cũng thích, nhưng mà con ý kiêu, khinh bọn tôi ra mặt, nhà nó giàu mà. Cho nên chúng tôi chuyển từ thích sang ghét, đcm bọn giàu luôn đáng ghét – bọn nghèo luôn nghĩ thế - vì chúng tôi là bọn nghèo mà, ha ha.

Đợt đó nhà con bé kia xây nhà, nhà 3 tầng 4 mặt to vãi dắm nhất cả khu luôn. Khi nhà nó chuyển bị hoàn thiện, lăn sơn vào trông đẹp lắm. Chúng tôi bàn nhau đột nhập vào nhà đó chơi xem có gì bên trong. Buổi đêm bọn thợ về hết, chúng tôi trèo tường vào bên trong. Nhà nó đã lắp đặt cửa ra vào, tuy nhiên 1 số cửa sổ chưa lắp hoa sắt, cánh cửa, nhờ đó chúng tôi chui vào được bên trong. Vào được rồi chúng tôi quan sát thấy nhà nó đã sơn hoàn thiện bên trong, lát gạch men, ổ cắm điện đầy đủ cả, duy có đồ đạc thì chưa chuyển về, chắc nhà nó đợi hoàn thiện nốt bên ngoài. Chúng tôi tha thẩn khám phá hết các phòng nhà nó cũng chán. Anh tôi bàn là ỉa mẹ vào nhà nó cho bõ ghét, bọn tôi hưởng ứng ngay. Thế là bọn tôi tụt quần, cố rặn cho bằng được, ỉa đái rải rác khắp các phòng nhà nó. Sau đó thì chúng tôi chuồn.

Mấy hôm sau chúng tôi nhiền con bé kia hả hê lắm, nhưng thế đéo nào có anh trong bọn bô lô ba la cái mồm đến được tai nó. Thế là nó về nó mách bố. Bố mẹ nó vẫn đang điên cái vụ dọn cứt nhà mới nên truy bằng được tên từng thằng, xong rồi đến từng nhà mách. Ông già tôi nổi điên lên, trút mưa đòn vào anh tôi, còn tôi thì đéo sao, thế mới tài, có lẽ do anh tôi đầu têu với lại nhiều lần nghịch quá. Lúc ông đánh anh tôi, tôi sợ đứng ngoài cửa đéo dám nhìn vào chỉ nghe tiếng ầm ầm bên trong, lúc đầu anh tôi kêu to sau thấy lạc hẳn mẹ giọng đi, tôi hãi hãi là, sợ ông giết anh tôi mất. Xong rồi bất thình lình anh tôi chạy ra, mồm mũi ròng ròng máu, tôi kinh hãi òa lên khóc, đcm. May mà hồi đó chưa có lá cải chứ nếu không chúng đưa mẹ lên báo thì cũng gay cho ông già tôi.

Sau lần đấy tôi cạch hẳn đéo dám tham gia trò gì với anh tôi nữa, nhưng anh tôi thì vẫn chứng nào tật ấy, đến tận khi học trung cấp vẫn đéo bỏ được cái tính ham chơi.

Tuy nhiên như ông anh tôi còn đỡ chứ bọn bạn anh tôi nhiều anh nghiện, đi tù rồi chết. Duy có anh bạn đầu têu nghịch giống anh tôi thì giờ làm công an, cũng ấm cái thân. Anh tôi đi làm nhì nhằng sau cũng thất nghiệp vì học hành đéo ra gì, thế là ông già cho anh về quê mở trang trại nuôi cá. Bây giờ anh không còn ỉa vung vãi lung tung nữa, anh phải để dành cứt để ỉa cho cá ăn.


2 nhận xét: